Khó khăn ban đầu từ công tác chuẩn bị chiến trường: “dân cư (…) phần nhiều là đồng bào thiểu số cội Hoa, tứ tưởng ước an”.

Bạn đang xem: Chiến dịch hoàng hoa thám

Vị “cơ sở của ta tại đây yếu”, đề nghị phải chủ yếu phụ thuộc dân công ở quanh đó địa phương. Mà lại “đường (…) từ bỏ hậu phương ra mắt trận chính dài hàng nghìn ki-lô-mét (…) những đoạn độc đạo bị máy bay và pháo địch kiềm chế ngày đêm”.Đường khó khăn đi vô cùng: “Con con đường độc đạo từ tương đối lâu hoang phế, nhiều đèo cao, dốc đứng (…) Trời mưa liên miên đã làm cho những bé suối trở nên hung ác và đông đảo đèo cao càng trở đề xuất hiểm trở tưởng như cấp thiết vượt qua. Chiến sỹ phải vứt vải nhựa, chăn trấn thủ quấn thuốc nổ cùng gạo, dính từng mỏm đá, từng mấu cây để tiến lên trên con đường đèo đất đã biến thành bùn đặc quánh trơn tuột như mỡ. Đoàn quân có những lúc phải đứng chịu trận dưới mưa rát mặt, bắt buộc tìm ra chỗ có thể ngồi nghỉ qua đêm hoặc để ba-lô”. “Kỳ lạ là sức chịu đựng đựng” của quân dân ta. Mặc kệ tất cả, chiến trường rồi cũng chuẩn bị xong xuôi và cỗ đội xuất hiện ở các vị trí tập kết. Cơ mà ta lại chạm chán phải một trở ngại nữa, lần này không thể khắc phục. Ấy là ta mong mỏi đánh vận động là lối tiến công ta có kinh nghiệm và không đòi hỏi nhiều thiết bị nặng mà ta ko có, núm mà nó “nhất định ko tung những binh đoàn cơ động” ra cho ta đánh. Nó không dám tung như vào chiến dịch Trung Du, vì địa hình trên đây không thuận tiện cho nó như sống trung du. Ta buộc lòng nên đánh công kiên. Công kiên thiếu vũ khí nặng trĩu là khó, đã vắt ở chiến trường này nó lại sắp xếp sẵn rất nhiều pháo, tất cả cả pháo của những chiến hạm đậu bên trên sông. “Cả 4 trung đoàn đều nâng tầm không thành công!”, chủ yếu vì “địch sẽ dựng lên một mặt hàng rào lửa bằng đạn đại bác quanh những cứ điểm ngăn cản những đợt xung phong của ta”.“Phải tìm ra một cách đánh địch tác dụng hơn”.(Thu Tứ)

Võ Nguyên Giáp, “Chiến dịch Hoàng Hoa Thám”

Trung ương Đảng đã bao gồm dự con kiến sau chiến dịch Trung Du vẫn mở chiến dịch sinh sống Liên quần thể III tiến tới giải hòa đồng bởi Bắc bộ. Chiến dịch Trung Du ngừng không dễ dãi mang lại sự phân vân. Có chủ ý nên mở một chiến dịch theo phía Lục Nam, vẫn trên địa hình trung du. Những cố vấn gợi ý nên tấn công Móng dòng để ngừng giải phóng toàn cục biên giới phía bắc.Tôi nhận biết (...) phòng tuyến đường địch sinh sống Vĩnh Phúc, Bắc Ninh, Bắc Giang đã có củng cố, lực lượng địch tại đây rất đông (...) Liên quần thể III tất cả những địa phận địch yếu, sơ hở, nhưng mà đường chuyển vận xa lại bị những sông ngòi chia cắt, khó giải quyết vấn đề tiếp tế lương thực, đạn dược. Liên quần thể III cũng tương tự trung du là khu vực địch hoàn toàn có thể tăng viện cực kỳ nhanh. Thị xã Móng mẫu nằm quá sâu trong vùng địch, đường di chuyển khó, lại dễ bị pháo của hạm quân khống chế, ví như ta giải tỏa được thì cũng khó giữ (...) Tôi giữ hộ một bản báo cáo lên thường xuyên vụ và Bác ý kiến đề nghị tạm hoãn mở chiến dịch sinh sống Liên khu III và chuyển hướng sang Đông Bắc. Thường xuyên vụ và chưng nhất trí.Ngày 30 tháng 1 năm 1951, trung ương Đảng chỉ định đảng ủy chiến dịch gồm 5 đồng chí: Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh, Chu Văn Tấn, Hoàng Văn Thái, è cổ Hữu Dực. Tôi là túng thiếu thư Đảng ủy kiêm lãnh đạo trưởng. Trung ương xác định mục đích của chiến dịch là hủy hoại sinh lực địch, phá kế hoạch kiểm soát và chấn chỉnh phòng ngự của chúng và đẩy mạnh chiến tranh du kích (...)Chiến trường Đông Bắc mà ta chọn lựa lần này ở sâu vào vùng địch, nơi bao gồm trục con đường 17 với 18. Đường 18 chạy tự thị xã bắc ninh qua Phả Lại, Đông Triều, Mạo Khê, Uông Bí, vùng than Hòn Gai, Tiên Yên mang lại tận thị làng Móng cái tiếp giáp với Trung Quốc. Đường 17 chạy từ tỉnh thái bình qua Hải Dương, Phả Lại, Bến tắm rửa tới Lục Nam nằm trong tỉnh Bắc Giang. Đây là vùng vàng black của Tổ quốc. Mọi khu mỏ ở Hòn Gai, xoàn Danh, Mạo Khê v.v. đã có thực dân Pháp khai thác từ lâu. Đường 18 nằm một bên là hàng núi Đông Triều hiểm trở, một bên là con sông Đá Bạch tàu chiến của địch thường qua lại. Đặc biệt tại chỗ này có xoàn Danh là nơi cung ứng nước ngọt đến Hải Phòng. Vùng hóa giải của ta làm việc Đông Bắc hẹp, đường sá ít, dân cư thưa thớt phần lớn là đồng bào thiểu số cội Hoa, tứ tưởng cầu an. đại lý của ta tại đây yếu phải công tác chuẩn bị chiến trường khó khăn (...)Rút kinh nghiệm tay nghề chiến dịch Trung Du, ta sẽ tránh tiến công vận động trong những điều kiện bất lợi. Mức tiêu hao của bộ đội vì phi pháo giữa những trận đánh ngày 16 tháng một năm 1951 sống Vĩnh Yên khá cao (...)Sau khi cân nặng nhắc, Đảng ủy ra quyết định chọn hướng chính của chiến dịch là đường 18, đoạn từ bến bãi Thảo đến Uông Bí, dài khoảng tầm 50 ki-lô-mét. Trên vùng này có 3 phân khu vực của địch: phân khu vực Núi Đèo, phân khu vực Quảng Yên, phân khu Phả Lại, ra đời tuyến che chở đường 18, bảo đảm vòng quanh đó cho Hải Phòng, thành phố hải dương và đường số 5. Lực lượng địch trong quanh vùng kể cả quân chiếm phần đóng và quân cơ hễ là 11 tè đoàn (...) vày vị trí đặc biệt quan trọng của mặt đường 18, khi bị tiến công có không ít khả năng địch sẽ tăng viện cấp tốc và mạnh bởi đường bộ, con đường thủy và hàng không để đối phó với ta. Địa hình rừng núi, ruộng đồng đan nhau, đều đám sình lầy mọc đầy sú vẹt nằm xen với các khu đất bằng phẳng sẽ cho phép ta tiến công vận động to (...)Ta chủ trương tạo ra cái vắt uy hiếp cùng một lúc cả thủ đô hà nội và tp. Hải phòng ngay từ đầu chiến dịch.Đại đoàn 304 được trao trọng trách đánh địch trường đoản cú Vĩnh yên ổn tới Việt Trì. Đại đoàn 320 tiến công địch ở khu vực Sơn Tây, Hà Đông. Liên khu vực Việt Bắc tiếp tục tăng cường chiến tranh du kích sinh hoạt Trung Du và Đông Bắc. Liên quần thể III đẩy mạnh chiến tranh du kích sinh hoạt Tả Ngạn với Hữu Ngạn, hủy hoại giao thông trê tuyến phố số 5, số 1, số 6, số 11. Cỗ Tổng tư lệnh nói nhở các tỉnh trung du chú trọng đánh địa lôi, phá hoại con đường giao thông, nhất là những cầu trên tuyến đường 1, 2, 13 cùng khi tất cả thời cơ thì tiêu diệt những địa điểm ở nam phần Bắc Ninh, phái nam phần Vĩnh Phúc, quấy rối tiêu hao những lực lượng cơ động của địch.Lực lượng gia nhập chiến đấu lên tới mức gần 40.000 người. Dự kiến phải huy động trên 50.000 dân công, 1300 tấn lương thực, 160 tấn đạn dược. Đường chuyên chở từ hậu phương ra mắt trận chủ yếu dài hàng trăm ngàn ki-lô-mét, yêu cầu vượt qua nhiều đoạn độc đạo bị máy cất cánh và pháo địch kiềm chế ngày đêm.Thời gian chiến dịch dự tính là 1 trong những tháng, sống cả hướng bao gồm và phía phụ.Lực lượng gia nhập ở hướng chính gồm nhị đại đoàn 308, 312, nhì trung đoàn 174, 98, cùng bốn liên nhóm sơn pháo 75 ly (...)Ngày 5 tháng 3 năm 1951, bộ Tổng tư lệnh tổ chức hội nghị trao nhiệm vụ cho những đơn vị ngơi nghỉ hướng bao gồm tại Điềm Mạc (Định Hóa). *Đầu mon 3 năm 1951, cơ quan tham mưu Pháp có niềm tin rằng Việt Minh đang sẵn sàng mở một cuộc tiến công bắt đầu (...) tuy thế chưa xác minh được nó đã nổ ra chỗ nào (...) Đến ngày 19 tháng 3, Xa-lăng thừa nhận được phần đa tin tức ví dụ hơn: nhị đại đoàn 308, 312 cùng với hai trung đoàn của đại đoàn 316 đã tập trung tại dãy núi Đông Triều (...) Ở phía tây, nhị đại đoàn khác là 304 cùng 320 đang hiện ra một gọng kìm đe dọa Hà Nội.Quân số sống hướng chủ yếu của ta là khoảng 26.000 người. Cùng đi với quân nhân ra phương diện trận có 30.000 dân công. Bộ đội và dân công tuy đang xuất phát từ khá nhiều hướng nhưng mà vẫn tạo ra những dòng tín đồ vô tận rất khó lọt qua tai đôi mắt quân địch. Mọi người đều sở hữu vác nặng. Những chiến sĩ gồm 30 ki-lô-gam súng, đạn, dung dịch nổ, lương thực trên vai. Dân công đi lại gạo, đạn còn nên gồng gánh nặng hơn. Riêng các khẩu sơn pháo lần thứ nhất được di chuyển bằng ngựa chiến (...)Ngày 18 và 19 mon 3 năm 1951, Đảng ủy chiến dịch họp tại sở chỉ đạo mới ở bến bãi Đá, Mai Siu, giải pháp Lục Ngạn 14 ki-lô-mét về phía nam. Những đơn vị đi thám thính về report chưa vậy chắc địch, địa hình (...) trống trải, hẹp, khó tập trung lực lượng lớn, khó khăn giấu quân. Hai giải pháp tác chiến được nêu lên. Phương án đầu tiên là tiến công điểm nhỏ. Ưu điểm là dĩ nhiên thắng, bịt giấu được lực lượng của ta. Còn nhược điểm là tấn công điểm nhỏ tuổi thì địch sẽ tăng viện nhỏ, và nếu yêu cầu đợi thọ thì ta sẽ chạm mặt khó khăn về tiếp tế. Cách thực hiện thứ nhị là tiến công điểm lớn.

Xem thêm: Top 8 Điện Thoại 2021 Có Camera Chụp Ảnh Đẹp Nhất, App Chụp Hình Đẹp

Ưu là địch rất có thể nhanh chóng gửi viện bự tới, mang đến ta cơ hội tiêu diệt được rất nhiều sinh lực. Cơ mà nhược là không đảm bảo chắc thắng.Sau khi cân nặng nhắc, Đảng ủy ra quyết định chọn phương án thứ nhất kết hợp với theo dõi sát tình hình địch, khi thấy lộ diện điều kiện hữu dụng sẽ chuyển qua phương án thứ hai. Ta sẽ bắt đầu chiến dịch bằng cách đánh một loạt vị trí bảo đảm hệ thống dẫn nước ngọt từ quà Danh về Hải Phòng, cắt tuyến phố từ Quảng yên ổn đi Uông Bí, đồng thời sắp xếp hai trung đoàn phục kích tại đây chờ diệt quân viện.Nhận thấy các đơn vị cố kỉnh địch chưa chắc, Đảng ủy quyết định kéo dài thời gian sẵn sàng thêm ba ngày. Cuộc hành quân vào vị trí tập kết thật cạnh tranh khăn. Tuyến đường độc đạo từ lâu hoang phế, nhiều đèo cao, dốc đứng. Đã thế, địch tấn công hơi thấy sự di chuyển của quân ta, sử dụng máy bay trút bom phòng chặn, nhiều phần đường lại bên trong tầm điều hành và kiểm soát của pháo địch. Trời mưa liên hồi đã làm những nhỏ suối trở nên hung dữ và phần đông đèo cao càng trở phải hiểm trở tưởng như quan trọng vượt qua. Chiến sĩ phải quăng quật vải nhựa, chăn trấn thủ bọc thuốc nổ và gạo, bám từng mỏm đá, từng mấu cây để tiến lên trên tuyến đường đèo khu đất đã biến thành bùn sệt quánh trơn tru như mỡ. Đoàn quân có những lúc phải đứng chịu đựng trận bên dưới mưa rát mặt, bắt buộc tìm ra chỗ rất có thể ngồi nghỉ qua đêm hoặc đặt ba-lô. Quần áo mặc trên bạn ướt rồi khô, rồi lại ướt. Đáng sợ duy nhất là đầy đủ bao gạo đã bắt đầu lên men (...) bọn chúng tôi lo ngại đường xấu cùng thời tiết có tác dụng suy giảm sức khỏe bộ đội trước thời gian ngày nổ súng. Kỳ lạ là sức chịu đựng của dân công ship hàng chiến dịch. Trong mặt hàng ngũ có rất nhiều người bự tuổi và phần đông em thiếu thốn niên. Hỏi mới biết nhiều trường học, cả thầy với trò cùng đi dân công! ship hàng chiến dịch lần này quanh đó đồng bào vùng từ do còn tồn tại những đội dân công từ vùng sau sống lưng địch ra, phần lớn thuộc cha tỉnh Bắc Ninh, Bắc Giang và Quảng yên ổn (...) Hành trang của rất nhiều người dân công cực kì giản dị. Phần lớn không có chăn, màn, vải đậy mưa. đàn lại là phụ nữ!... Mà lại không nghe một lời kêu ca, phàn nàn. Quân nhân hễ gặp gỡ dân công là rộn ràng lời chào thăm hỏi quê hương, tiếng reo mỉm cười khi gặp gỡ người cùng quê (…)Sở chỉ huy chiến dịch chuyển về chân núi yên Tử. Bảy ráng kỷ trước, vua trằn Nhân Tông sau khi đánh chiến thắng giặc Nguyên vẫn về đây tu và biến đổi Đệ nhất tổ của Thiền tông Trúc Lâm yên Tử. Trước chiến tranh, tôi đã có lần lên núi im Tử. Từ trên đỉnh núi hoàn toàn có thể nhìn thấy thành phố Hải Phòng.*Đêm ngày 23 tháng 3 năm 1951, bắt đầu chiến dịch, các tiểu đoàn 23, 322 của trung đoàn 88 Đại đoàn 308 khử gọn tía vị trí lọc Nước, Đập Nước, sống Trâu, không một chiến sỹ nào yêu quý vong; trung đoàn 174 của Đại đoàn 316 san bằn vị trí Lán Tháp. Toàn thể những bốt bảo đảm hệ thống dẫn nước ngọt từ kim cương Danh về hải phòng đều bị tiêu diệt. Ta hy vọng nguồn nước ngọt duy nhất của tp Cảng bị rình rập đe dọa sẽ buộc quân ứng chiến của địch yêu cầu kéo tới. Nhị trung đoàn 102 cùng 36 dàn quân dọc con đường tàu chở than từ tiến thưởng Danh ra Uông Bí. Đại đoàn 312 đón địch từ bỏ phía Đông Triều lên. Trung đoàn 98 đánh một vài tháp canh, phá mong ở Biểu Nghi quấy rối si mê địch.Đêm ngày 25 tháng 3, trung đoàn 98 tàn phá vị trí Chấp Khê.Ba ngày mong chờ đã qua. Quân viện địch vẫn không xuất hiện. Bộ lãnh đạo chiến dịch tiến đánh hồ hết cứ điểm lớn trên phố 18 bao quanh Uông Bí, trong các số đó có phần nhiều vị trí đặc biệt quan trọng như bí Chợ, Tràng Bạch.Đêm ngày 27 tháng 3, các đơn vị hàng loạt nổ súng.Trung đoàn 102 phân thành bốn mũi tiến công bí Chợ vì chưng 150 quân địch phần lớn là Âu Phi bảo vệ. Tức thì từ loạt pháo đầu, họ đã bắn trúng công ty chỉ huy, phá hủy đài thông tin. Xung kích mau lẹ dùng bứt phá đánh tan vỡ lớp tường thiết yếu dày 60 xăng-ti-mét và xung phong từ bỏ cả bốn phía. Đồn túng bấn Chợ bị tiêu diệt trọn vẹn sau 45 phút, pháo địch không kịp đưa ra viện. Cùng lúc, trung đoàn 36 hủy hoại vị trí Phán Huệ. Mặt phía Đại đoàn 312, trung đoàn 141 cũng phá hủy vị trí Tràng Bạch. Kẻ thù hoang mang quăng quật chạy khỏi các tháp canh.Bộ chỉ đạo chiến dịch quyết định đánh thẳng vào thị trấn Uông túng bấn nằm trên tuyến đường 18 thân khu mỏ than Tràng Bạch, túng bấn Chợ, xoàn Danh. Tuy vậy ngay chiều ngày 28 tháng 3, quân địch bỏ Uông túng thiếu chạy về Quảng Yên. Đây là 1 trong điều bất thần đối cùng với ta. Cùng thời gian này, tè đoàn Bạch Đằng của tỉnh vẫn luồn sâu vào địch hậu phát hễ nhân dân nổi lên bao vây đồn bốt địch, phá tề, trừ gian, phá cầu và cống (…)Đờ Lát sẽ ở Pa-ri (…) khi cuộc đánh nổ ra trên tuyến đường 18, Xa-lăng không đủ can đảm tung những binh đoàn cơ rượu cồn về phía rừng núi (…)Bộ lãnh đạo chiến dịch quyết định tàn phá Mạo Khê, vị trí chính yếu án ngữ con phố tiến về Đông Triều và ra ngoài đường số 5, buộc địch đề xuất tăng viện (…) Trung đoàn 209 được trao nhiệm vụ đánh Mạo Khê Mỏ, trung đoàn 36 tiến công Mạo Khê Phố (cách nhau 2 ki-lô-mét). Cuộc chiến sẽ ra mắt vào đêm ngày 29.Trong ngày 29, gồm tin Đờ Lát quay trở lại Hà Nội. Cùng với sự có mặt của Đờ Lát, chắc chắn địch sẽ sở hữu được những phản nghịch ứng mạnh hơn. đêm hôm (…) địch bức tốc cho Mạo Khê Phố đái đoàn 6 dù thuộc địa. Bộ lãnh đạo chiến dịch ra quyết định bỏ tấn công Mạo Khê Phố. Nhưng trách nhiệm không cho tới kịp trung đoàn 36 trước giờ đồng hồ nổ súng. Trung đoàn 209 tấn công Mạo Khê Mỏ đã tiêu diệt được già nửa quân đồn trú, nhưng bắt buộc rút lui vày pháo địch từ bỏ tàu chiến cùng Đông Triều bắn về gây các thiệt hại. Trung đoàn 36 bỗng dưng nhập Mạo Khê Phố gặp địch bao gồm xe tăng với xe bọc thép, lại đông hơn nhiều dự kiến, chiến đấu tính đến khi trời sáng bắt đầu rút lui. Bộ lãnh đạo chiến dịch nhận thấy các vị trí sót lại trên đường 18 đã có tăng cường, quyết định hoàn thành đợt 1.Mặc dù đường 18 bị uy hiếp nặng nhưng những binh đoàn cơ rượu cồn của địch vẫn án binh bất động. Shop chúng tôi quyết định gửi sang đợt 2, liên tiếp đánh hàng loạt vị trí vì chưng cấp đại nhóm địch chiếm phần đóng. Những mục tiêu được chọn lần này đa số nằm trê tuyến phố 17.Đêm ngày 4 tháng 4 năm 1951, lính ta đồng loạt nổ súng. Trung đoàn 102 tấn công Bến Tắm, trung đoàn 88 đánh kho bãi Thảo, trung đoàn 141 tấn công Hoàng Gián, trung đoàn 98 đo ván Chiêu. Nhưng cả 4 trung đoàn đều bứt phá không thành công! Đồng chí Vũ to gan lớn mật Hùng, trung trưởng đoàn trung đoàn 98, hy sinh vì đạn pháo của địch. Thất bại chưa hẳn do quân đồn trú tất cả công sự chống ngự vững chắc và kiên cố hoặc nhất quyết đối phó, nhưng mà chỉ bởi vì địch vẫn dựng lên một sản phẩm rào lửa bởi đạn đại chưng quanh những cứ điểm ngăn cản những đợt xung phong của ta (…)Địch cố định không tung những binh đoàn cơ hễ (…) Lực lượng ta đã trở nên tiêu hao (…) Ta rất cần được thu quân (…)(Tổng kết chiến dịch) Số yêu đương vong phía ta (…) khoảng 2.000 người. Ngay sát 500 bằng hữu hy sinh, trong những số đó có một trung trưởng đoàn (…) chưa tồn tại chiến dịch làm sao số yêu quý vong nhiều như thế này (…) Tỉ lệ tiêu hao của địch và ta là 1 trong những trên 1.Phải tìm ra một giải pháp đánh địch công dụng hơn.Ngày 5 tháng 4 năm 1951 chiến dịch Hoàng Hoa Thám kết thúc. Chiến dịch để lại cho tôi một tuyệt hảo nặng nề.

(Đại tướng tá Võ Nguyên Giáp, hồi ký Đường tới Điện Biên tủ in lại trong Tổng tập hồi ký, nxb. Quân Đội Nhân Dân, Hà Nội, 2006, tr. 715-724)