CosplayList Truyện EditList Xuyên Không Vấn trọng tâm VôHối<Đồng nhân thiếu niên thần thám Địch Nhân Kiệt> Chú đam mê Tâm(Hoàn)

Cô gái nâng cành đào vào tuyết cất cánh bay

Quân vương vãi tuổi trẻ con lãnh như nguyệt.

Bạn đang xem: Hoa tư dẫn thập tam nguyệt

Hồi ức rung động hốt nhiên bắt đầu.

Vết thương vẫn khắc vào vào mơ.

*

 

 

 

Oanh Ca bản thân vận áo tím, tay cố bình rượu ung dung tản ngồi dựa gốc cây, hơi ngẩn đầu quan sát người lũ ông áo trắng vẻ khía cạnh nghiêm rét đứng trước mặt.

*

Người đàn ông cả thân bản thân như mặc ánh trăng bạc, sắc mặt càng giá buốt lùng.

Gió rét tháng ba mang theo cánh hoa anh đào và tiếng nói Oanh Ca truyền đến: “Nếu con đường đao của thánh thượng nhanh hơn thiếp, ngoài đồng ý những nghi tiết cung đình phiền hà, thiếp cũng biến thành tình nguyện hầu bệ hạ chuyện gối chăn …”

*

Lời cô chưa dứt, một đường đao dài đang vạch một đường vòng cung lóe sáng trong không trung, rồi mau lẹ thu về, người bọn ông vẫn đứng bất động.

Dải lụa hồng bên trên búi tóc cuốn cao của cô đứt phựt cùng với music sắc gọn, mái tóc đen óng như tơ xõa xuống vai, mấy cánh hoa anh đào bị chém đứt, tơi tả bay trước ngực cô.

*

Cô giơ tay, làm cho như định ráng tay chàng, nhưng lại chộp mang vai chàng, tay vừa giơ lên, chớp mắt đã nâng tuột dải lụa bên trên búi tóc chàng.

Cô cười cợt nhạt, vỗ tay: “Như thế mới công bằng”.

_______

Cô vị chàng cơ mà vứt quăng quật sự ngây thơ, hồn nhiên.

Vì phái mạnh mà đổi mới ‘thanh đao sắc bén nhất’.

Nàng giao cả tâm tư tình cảm tình cảm cho chàng, mang đến độ không liệu có còn gì khác cả.

Chàng lại từ từ rời xa cô

Không chút trù trừ nào nhưng mà rời xa cô.

Cuối cùng cô gái vẫn trở thành tầm vóc mà chàng mong muốn nhất.

“Cái thương hiệu Oanh Ca trái là khôn cùng tuyệt, tối nay đúng vào tối mười tía tháng Chạp, là cơ hội trăng sáng sủa nhất, vậy từ nay gọi cô là Thập Tam Nguyệt”.

Từ năm mười một tuổi, để huấn luyện và giảng dạy sát thủ tốt nhất có thể cho Dung gia, Dung Tầm sở hữu Oanh Ca về Dung phủ.

Lần đầu gặp gỡ gỡ, cô mở to hai con mắt đen nhánh hồn nhiên nhìn chàng, còn đàn ông chỉ điềm nhiên liếc nhìn mặt cô, thờ ơ đặt tên đến cô, đến cô cuộc sống đời thường mới.

 

Lần thứ nhất giết tín đồ là sinh nhật đồ vật mười sáu của cô.

Ánh nến màu rubi chiếu lên Oanh Ca nằm thu mình trên giường..

Người cô run run, đôi mắt lại mở vô cùng to, lông mi chau lại, răng cắm ngập vào môi.

 

 

Chàng để ngọn nến một bên, tiếng bàn tay mảnh mai vuốt ve đuôi đôi mắt cô, hình như muốn lau đa số giọt nước mắt vô hình, cô ngây ngây nhìn chàng: “Em thịt người”.

Cô giơ cánh tay đề xuất trắng như tuyết, đặt lên bờ vai Dung Tầm vẫn cúi xuống, ” … chính bàn tay này”.

Một giờ sấm xé tai, mưa ầm ầm dội trên mái nhà, cô co bạn run rẩy,.

Dung Tầm hơi chau mày, cố gắng hai tay cô, nằm nghiên, đương đầu với cô, dòng gối bởi gốm không đủ rộng, nam nhi dịch gần kề vào cô, kéo thẳng song chân co quắp của cô, ôm cô vào lòng.

Hai bạn đều mặc áo tím, hệt như hai con bướm tím ôm chặt nhau

Môi đàn ông kề tiếp giáp mái tóc đen của cô: “Em đang lảm vô cùng tốt”.

____

Oanh Ca nhì mươi tuổi là tiếp giáp thủ xuất sắc nhất đình úy phủ, trong mùi ranh cùng phế khí, dung mạo ngày dần đẹp hơn.

Quanh năm làm bạn với đoản đao trường kiếm, chút yếu lòng sau cuối trước lúc sinh tử đã biết thành xóa sạch không hề dấu vết, tửng cử chỉ, động tác, niềm vui đều lạnh lẽo toát như thanh lợi kiếm.

Chín năm trước, Dung khoảng nhặt được cô, chàng ta ao ước cô trở thành như thế nào thì cô vẫn cố phát triển thành như thế.

Cuối cùng, cô không phụ hy vọng của chàng, trở thành một gần kề thủ tốt nhất.

____

Cảnh Hầu năm máy bảy, ngày mười bảy tháng tư, sinh nhật lần máy hai mươi tư của Dung Tầm.

Oanh Ca từ tay làm món đồ gốm mang lại Trinh quốc khuyến mãi sinh nhật Dung Tầm. Cái cốc màu sắc rất đẹp, nhẵn bóng nhẵn long lanh, thoạt quan sát biết ngay không tầm thường.

Trên giá chỉ nến đồng chỉ bao gồm một ngọn nến đã cháy, trong phòng ánh nắng lờ mờ.

Trong ánh nắng lờ mờ đó, giọng Dung Tầm nhàn nhã tản: “Ai?”

Chân đầm tím di chuyển, xiêm y gấm loạt soạt như lá ngô đồng trước sân vào một trong những ngày nắng và nóng đẹp bao gồm gió, Oanh Ca body toàn thân váy tím đứng ở cửa phòng, mái đầu rối dính nước mưa bết vào trán, vào nhị má, nhan sắc mặt giá như nước mưa mon tư.

Sau khi dìu Cẩm tước đứng lên, Dung Tầm ngửng đầu chú ý Oanh Ca đứng ở cửa ngõ thư phòng, hình như bấy giờ new phát hiện ra cô: “Sao về cấp tốc thế, đi đường tất cả vất vả không?’

Câu nói đúng như cô đoán, một chữ cũng không sai.

Cô nhìn chàng, trên khuôn mặt lạnh hiển thị nụ cười, nụ cười đó lan dần mang lại góc mắt: “Công việc xong sớm, đề nghị trở về sớm.”

rong phòng tĩnh mịch, Dung Tầm ngước đầu quan sát cô, lại nuốm lên chiếc bút lông: “Vậy ngơi nghỉ đi.”

Mắt liếc nhìn bọc vải trên đất, “Cái gì kia?”

Cô quay người định đi, nghe vậy nhặt lên quấn vải vừa rồi tiến công rơi, dừng một lát nói: “Không có gì, gần như thứ không đặc biệt quan trọng nên quăng quật đi.”

Tình yêu giống hệt như cát ở trong số những ngón tay, hy vọng cầm cũng chẳng thể được.

Giống như chiếc cốc sứ cơ mà cô trường đoản cú tay làm.

Tâm sự trong trái tim chưa nói ra, đang đi vào đường thuộc rồi.

____

Cô tất cả sự sang chảnh và kiêu sa của riêng rẽ mình.

Phía sau khuôn mặt ngạo mạn ấy là tầng lứa tuổi lớp vết thương tất yêu khép miệng.

Có lẽ, cô cũng quên từ hỏi mình.

Là một gần kề thủ.

Rất cô độc gồm phải không?

“Thực ra, mình hết sức ghét, khôn cùng ghét giết thịt người.”

Ngày mười sáu mon năm, đậy đình úy tất cả thích khách.

Dung Tầm rút cục đã biểu hiện tình yêu với Cẩm Tước, bất chấp Oanh Ca sẽ trọng thương.

Chàng cứ do vậy đi lướt qua, không nói cô một tiếng.

Chàng là chủ, cô là tớ.

“Cuối cùng chàng đã không cần tôi nữa.”

Tháng chín là mùa chim nhạn, vương vãi thất tổ chức triển khai đi săn.

Dung Tầm sợ Cẩm Tước sinh hoạt lâu vào phủ bi tráng chán, gửi cô đi chơi cho khuây khỏa.

Trong buổi đi săn, bé báo gấm nhỏ nhắn tí của Cảnh hầu vương vãi Dung Viên không may bị trúng mũi thương hiệu vu vơ làm sao đó, đúng vào khi Cẩm Tước đang lạc mặt đường bắt gặp, cứu giúp chữa.

Ngày hôm sau, con báo gấm với bỏ ra trước băng bó cẩn thận được một bạn trong cung ôm mang đến Dung phủ.

Phụ thân của Cảnh hầu vương vãi là Thanh hầu vì một nhỏ báo gấm mà đề xuất duyên với mẫu thân Cảnh hầu là Hạ Mạt phu nhân, sẽ là mối lương duyên đẹp tươi truyền khắp Trịnh quốc.

Con báo gấm nhỏ xinh cạnh bên Dung Viên là cháu của con báo gấm năm xưa, gửi nó mang đến Dung phủ, ngầm ỷ bảo Dung trung bình đưa hotgirl đó vào cung.

Đang đêm, Oanh Ca nhận thấy mật thư của Dung Tầm, lại chỉ vọn vẹn năm chữ.

“Thay Cẩm tước vào cung.”

Đêm đó, trăng chỉ ra trên nền trời sao mờ như bụi.

Dung Tầm lặng lẽ đứng bên án thư, trong tay vẫn núm nghiên mực, nến bị gió quạt tắt, trường đoản cú lõi vừa tắt bốc ra làn khói xanh, đao của Oanh Ca kề gần kề cổ chàng.

Người cô áp lại gần, cơ hồ nước đầu sắp đặt trên vai chàng, nếu như không kể đoản đao kề vào cổ con trai không một ít lỏng tay thì đó chính là tư cụ tự tình âu yếm.

Giọng êm ả nhưng tiếng nói hung mãnh, vào chớp mắt cô đang ấn thanh đao vào tay Dung Tầm, cô núm bàn tay con trai đang nạm chuôi đao, trở mũi hướng trực tiếp vào ngực mình.

Mũi đao nhọn giới hạn ngay trên ngực, huyết tươi men theo năm ngón tay cầm chuôi đao của Dung khoảng tụ thành một loại đỏ, phái mạnh cau mày, trầm giọng phẫn nộ: “Em điên rồi.”

Ánh trăng lốm đốm trên tán lá ngô đồng, cô ước ao hủy hoại phiên bản thân, tay nam nhi cũng rứa chặt mũi đao, tiết trên năm ngón tay tụ thành dòng nhỏ dại xuống, giọng quý ông vang lên tai cô: “Ta không yêu cầu mạng của em. Nắm Cẩm tước vào cung, em góp ta làm nốt một câu hỏi cuối cùng, tiếp đến em từ bỏ do.”

Cô quan sát vũng máu nhỏ tuổi trên nền đất, nặng nề nhọc ngẩng đầu: “Dung Tầm, có phải chàng nhận định rằng sát thủ là kẻ không tim?”

Chàng yên ổn lặng.

Cô thảnh thơi sụp xuống đất, như fan kiệt sức.

Uy phong xa xưa và vẻ khó tính nhất thời trọn vẹn tiêu tan, body toàn thân co rúm, run rẩy như 1 đứa trẻ: “Sao rất có thể không bao gồm tim, tôi đã để nó tại phần chàng rồi, dẫu vậy Dung Tầm, đấng mày râu để nó sinh hoạt đâu?”

___

Tháng mười năm thứ bảy Cảnh Hầu, Oanh Ca vào cung.

Oanh Ca ngồi trong điện Chiêu Ninh phía tây vương vãi cung.

Lúc đó rõ ràng là ngày thu tháng mười, tay cô vẩn cầm cái quạt ngà chỉ sử dụng trong mùa hạ.

Đôi mắt trời sinh tương đối lạnh giờ đây trở cần vừa nhu mì vừa e dè nhẫn nhịn, trọn vẹn không nhận ra bóng dáng liền kề thủ.

Do ngược sáng, mặc dù khoảng cách gần mấy thước cũng không chú ý rõ biểu hiện trên phương diện Dung Viên.

Chỉ thấy chiếc áo chùng white color lóng lánh ánh sao, giống như một thân cây màu bạc, từng bước đi phần lớn lóng lánh thắp sáng trong ánh nến.

Ánh nến hồng lờ mờ, mọi ngón tay hạn hẹp thả của Oanh Ca từ bỏ từ nỗ lực lấy dải đai áo của Dung Viên, giờ đồng hồ ngọc bội rung nhè nhẹ,

Chàng đùng một phát trở tay cố gắng tay cô, cô ngấc đầu không thể tinh được nhìn chàng, môi chàng lướt trên má cô.

Xem thêm: Tìm Công Ty Qua Mã Số Thuế Cá Nhân Và Doanh Nghiệp Đơn Giản, Dangkykinhdoanh

Trên bức rèm in trơn hai người giao vào nhau, xiêm áo Dung Viên vẫn còn đấy trên tín đồ chàng, mẫu váy tím dài trên người Oanh Ca sẽ trượt từ bỏ vai xuống, lòi ra làn da trắng tuyết.

 “Sợ thì ngủ đi.”

“Bệ hạ để thiếp tự làm, thiếp sẽ không còn sợ.”

____

Từ lúc bước vào hậu cung của Dung Viên, cô vẫn luôn chờ đón thời cơ, 1 thời cơ nhằm cô hoàn toàn có thể bỏ trốn trót lọt.

Mùa đông tháng mười hai, vào ngày giỗ của vai trung phong Liễu phu nhân, mẫu thân Hi Hòa công chúa, Oanh Ca dẫn công chúa lên linh sơn thắp nhang bái tế. Bất thần gặp một toán ham mê khách, Oanh Ca và công chúa bị té xuống núi.

Khi lê được chiếc chân nhức ra ngoài, Oanh Ca tìm một cây cỏ to làm gậy chống, tưởng tượng ra cỗ dạng của mình, cô bất giác nhảy cười.

Nhưng chưa được hai bước thú vui đã đông cứng trong mắt.

Phía trước, bên một cái đầm bốc khói mù mịt, tự nhiên hiện ra một bóng bạn như từ bên trên trời rơi xuống, áo chùng gấm màu tệ bạc lóe sáng.

Mấy nhỏ chim trên ngọn cây chí chóe biện hộ nhau, nửa vầng trăng ló khỏi đám mây, tỏa tia nắng trắng mờ giá buốt lẽo, xung quanh không có nơi nào có thể trốn.

“Sao lại ra nông nỗi này?”

“Chân thiếp … cũng không sao …”.

Đôi mắt đen bỗng lóe lên giận dữ, vừa trở tay vẫn ép cô vào vách núi mặt cạnh, cẳng chân gãy bị kéo đi chợt ngột, nhức xói mang đến tận óc, nhưng lại Oanh Ca chỉ nghiến chặt răng, khá cau mày.

Chàng khóa cô thân hai cánh tay mình, “Đau không?’.

Một tiếng rắc nhẹ, chỗ xương gãy bị chệch đã làm được kéo về đúng vị trí, trán cô toát mồ hôi, xương đau từ khu vực xương gãy như làn sóng mau chóng lan ra toàn thân, đau ứa nước mắt, tuy nhiên cô cắn môi không để bật ra giờ đồng hồ rên, nộ khí trong mắt đại trượng phu càng tăng, chú ý cô đăm dăm: “Ai dạy thiếu nữ như thế, chân gẫy cũng không nói, đau mấy cũng cố chịu?”

Cô ngây người nhìn chàng.

“Cẩm Tước, hãy khóc đi.”

Tiếng khóc khi đã bật ra cấp thiết kìm lại, sụt sùi, sau đó bật thành tiếng, nức nở, nhức đớn.

Chàng ôm chặt cô, dưới ánh trăng, mặt mặt đầm khói phủ, giọng trầm trầm: “Đươc rồi, gồm ta sống đây”.

Ván bài ở Bích Phù thọ kia đó là cơ hội mà phái mạnh cho Oanh Ca trốn đi.

Cho nàng cơ hội bỏ đi, cơ mà lại hy vọng nàng không bỏ đi.

Kết quả, chàng ngoài ra cố ý thua thảm ván cờ ấy.

Chàng thua thảm rồi.

“Nàng tất cả biết, tình thương của quân vương là cầm cố nào không?’

Cô nói ngay: “Ân trạch ban mọi muôn dân”.

Môi đàn ông rời mắt cô, chú ý hai má cô dù cố trấn tĩnh vẫn ửng hồng, bàn tay lại vuốt tóc cô: “Ta rất khác họ”.

____

Ngày cuối năm, DungTầm đại hôn thuộc Cẩm Tước.

Oanh Ca đồng ý đi dự hôn lễ.

Tiếng bước đi dừng lại, người bọn ông vận đại hỉ bào tay cầm mẫu ô màu sắc nhạt, đứng yên trong tầm trống đầy hoa tuyết: “Oanh Ca ….”

Dãy núi phía xa oai nghi tĩnh mịch, tuyết lẫn vào gió, Dung trung bình đứng trước cô, bí quyết năm bước, môi rượu cồn đậy, nhưng không thành lời, lát sau, rút trong người ra một chiếc cốc gốm hình thù kỳ quái, thành sáng bóng nhưng đầy vệt rạn, dường như đã được ghép lại từ hầu hết mảnh vỡ.

Chàng chú ý cô, góc nhìn thâm sâu sệt như mực: “Ta thấy đồ gia dụng này sinh hoạt Thanh Trì cư, nghe nói chính là món rubi em định khuyến mãi ta?”.

Cô giơ tay đón loại cốc, “Thế ư? Để tôi xem”. Cô buông tay, mẫu cốc rơi đúng vào hòn đá dưới chân, đổ vỡ vụn.

Bất chấp oai nghi của phu nhân quân vương, cô ngồi xuống, cúi nhìn phần đông mảnh gốm vỡ, lát sau đùng một phát bật cười: “Chiếc cốc này tôi từ bỏ nước Triệu phi con ngữa trăm dặm hộc tốc có về, định tặng kèm chàng, chỉ sợ không kịp sinh nhật chàng, tay bị thương, lẽ ra cần đợi chữa trị kết thúc quat về cũng ko muộn, sao hoàn toàn có thể muộn, cơ hội đó tôi thừa ngốc, đã cho rằng cả năm phái mạnh chỉ có một ngày sinh, không ngờ tôi về sớm nhưng mà vẫn muộn, tôi vẫn đưa chàng lên vượt cao, tới cả nhất định nên trân trọng, nên đối xử tinh tế chu toàn, kỳ thực chàng trọn vẹn không phải sự trân trọng và tinh tế chu toàn của tôi, vào mắt đàn ông tội chỉ là một trong công cụ.”

Chiếc ô mà nhạt tương đối rung rung, rừng mai tĩnh mịch, chỉ có tiếng xào xạo tuyết rơi, y như ai đi chân trằn trên lá thô mùa thu.

“Ta đang phụ em”.

Cô gật đầu: “Chàng vẫn phụ tôi. Cánh mày râu và Cẩm Tước, hai tín đồ đã phụ tôi”.

___

Bữa tiệc tối trừ tịch, bé báo tuyết phạt cuồng.

Một thị vệ đúng lúc đạm tìm trúng ngực nhỏ báo, loài vật trúng yêu mến gầm lên, lao mang đến ngoặm đứt nửa cánh tay thị vệ đó.

Trong hoa đình tự nhiên im phăng phắc, môi Oanh Ca run run, một tay đẩy Dung trung bình ra, lê váy dài loạng doãi chạy về bên cạnh Dung Viên đang thế trường đao, giơ tay vuốt bờ vai bị yêu thương của chàng.

Cô tất yêu nói buộc phải lời, mặt càng tái nhợt, môi run run, ôm chặt cánh tay chàng, dường như mọi cố gắng nỗ lực cùa chàng những là cố kỉnh gượng, quả nhiên cánh mày râu gục xuống tức thì sau đó.

“Độc, vuốt nhỏ báo đó tất cả độc.”

Sự thiệt là Dung Viên đã quá cầm cố sức, khi ngự y hoảng hốt đi đến, nam giới vừa vấp ngã ra, ngôi trường đao rơi xuống,

Cô nhổm dậy, quỳ bên trên nền tuyết nhuốm tiết đỏ bao bọc lấy chàng, hoang mang lo lắng nhìn lốt thương vẫn vẫn tuôn huyết trên vai chàng, nhìn hai con mắt nhắm nghiền cùng khuôn mặt đang trắng bợt của chàng

“Nếu chàng chết, em sẽ theo chàng”.

Dung Tầm lân cận nghe vậy ngấc phắt đầu, quan sát thẳng vào Oanh Ca vẫn ôm Dung Viên, quan sát sâu vào hai con mắt đen như nhân hạnh đào của cô, từ bây giờ dù ánh trăng chiếu vào cũng không thấy ánh sáng.

Oanh Ca túc trực ở năng lượng điện Thanh Lương suốt tía ngày tối không ngủ, Dung Viên sau cùng tỉnh lại, mặc dù vẫn suy yếu xanh xao, hai con mắt đen lại tràn trề sinh khí không giống thường.

“Lúc đó thanh nữ đã nói gì?”

Cô cúi đầu, múc một thìa thuốc chuyển lên miệng thổi, đưa sát miệng chàng, “Uống thuốc đi đã, hết nóng rồi.”

Chàng cúp mi mắt: “Không uống”.

 Mặt cô lộ vẻ bất bình, đổ thìa thuốc vào bát, lặng lẽ âm thầm nhìn chàng, trường đoản cú từ lôi ra trong ống ống tay áo một nhỏ xúc xắc: “Vậy, dòng này tặng kèm chàng”.

Chàng nhìn cô, chũm xúc xắc quan sát kỹ bên dưới đèn, miệng lẩm nhẩm: “Xúc xắc đính thêm đậu tương tứ …”. Lát sau, thế xúc xắc vào tay, ánh nhìn như cười: “Tại sao khuyến mãi ta quân xúc xắc này?”

Cô ngước đầu lườm chàng, “Chàng do dự ư?”

Dung Viên rung lắc đầu: “Ta không biết”.

Cô nhao cho hai tay ôm khía cạnh chàng, dụi mũi vào mũi chàng: “Chàng đắn đo thật ư?”

“Không ai dám đối với ta như vậy, như thế là lúc quân, đợi ta phục hồi …”

“Đợi chàng bình phục thì sao?”

“Thiếp đợi chàng bình phục, nhanh phục hồi nhé”.

Mùa xuân năm sau, Oanh Ca được phong đệ duy nhất phu nhân “Tử Nguyệt”.

Oanh Ca cùng Dung Viên chung sống tía năm, được sủng ái tuyệt nhất hậu cung.

___

Năm Cảnh Hầu thiết bị mười, chuyện Oanh Ca tráo biến thân phận vào cung bị bại lộ.

Oanh Ca bị phát giam mười năm trong núi Đình Hoa nhằm sám hối, mười năm ko được xuống núi.

Bố cáo thiên hạ Tử Nguyệt phu nhân dịch qua đời.

Hai tháng thứ nhất bị nhốt sinh hoạt núi Đình Hoa, ngày đêm cô tính liệu tìm cách phá trận pháp trong núi trốn ra, ở đầu cuối mình đầy thương tích, cô cũng bay ra được, đi xuyên ngày đêm trở vể vương vãi cung ở ghê thành.

Do mình đầy lốt thương, cô đi khôn cùng chậm, Mũi dao kéo lê bên trên đất, cô cạnh tranh nhọc lết mỗi bước đến trước mặt chàng, như 1 đóa hoa rơi, để lại vết máu lâu năm sau lưng.

“Lúc đó con trai đã nói cùng với thiếp, chàng không phải như họ, chàng quên rồi ư?”

Cô núm ống ống tay áo chàng: “Xúc xắc thiếp tặng, chẳng đề xuất ngày đêm nam giới vẫn với bên tín đồ đó sao, nam nhi ….”

Dung Viên ngắt lời cô, rút trong ống tay ra con xúc xắc, khẽ bóp, lớp bột white rơi xuống như cát: “Cô nói đồ vật này?”

“Kỳ thực nam giới đã mau chóng biết thiếp chưa phải là Cẩm tước đúng không? thay tìm nguyên nhân để kìm hãm thiếp.” 

“Chàng đã chán thiếp rồi chăng?”

Những mạt bụi từ mảnh ngà bị bóp vụn bay theo gió, vào bóng đêm như dệt ra một dải sa mỏng, tay Dung Viên chợt cứng đờ, ngấc đầu quan sát cô, hai con mắt sâu hoang vắng, bóng gió như ánh sao cuối trời ngày xuân.

Đó là lần cuối bọn họ gặp nhau.

___

Không thọ sau, Dung Tầm quả nhiên bức cung.

Trận cung biến diễn ra lặng lẽ cùng mau lẹ, bởi vì chàng không định kháng cự.

Dung Tầm hùng hổ áp trường kiếm vào cổ chàng, khàn giọng hỏi: “Tôi trao phụ nữ nguyên vẹn mang lại thúc, tại sao thúc lại giầy vò bạn nữ tan nát?”

Chàng khá ngẩng đầu, lạnh lẽo lùng: “Dù bao gồm nát, Tử Nguyệt cũng bắt buộc nát trong thâm tâm ta”.

“Bao nhiêu năm qua, những vấn đề ngươi làm bao gồm hai việc khiến cho ta chấp nhận nhất, một là trao Tử Nguyệt đến ta hai năm trước, nhì là bức cung hôm nay.”

“Nhưng ta biết, đời này vấn đề ngươi hối hận nhất, là rước Tử Nguyệt vào cung đến ta.”

Dung Viên so với Oanh Ca không phải là tốt nhất kiến tầm thường tình, từ tiếc thương đến yêu, chàng dùng ba ngày nhằm yêu cô.

Có tín đồ nói cha ngày quá ngắn, nhưng mà chỉ có fan hiểu bắt đầu biết, đối với tình yêu, chỉ một chiếc liếc đôi mắt cũng vượt dài, huống bỏ ra là ba ngày.

Chàng thực thương tiếc nuối cô.

Chàng ao ước trân trọng cô, ý muốn cô vui miệng vô lo, giống gần như cô gái bé dại thơ ngây không bận tâm thế sự, nhằm chàng chiều chuộng trong lòng bàn tay.

Chàng vẫn tính ngừng tất cả, nhưng mà lại vô ý quên một điều, chính là số mệnh.

Đêm ba mươi thời gian khống chế con báo kia, phái mạnh đã trúng độc, tuy chưa phải là kịch độc nhưng với chàng lại là độc trí mạng.

Chàng vốn không tin. Mãi đến tía tháng sau, trong những lúc chàng đã phê chú ý tấu chương, bất ngờ thổ ra huyết, chàng bắt đầu tin cá gì call là số mệnh.

Sau khi quý ông chết, cô chỉ có hai nhỏ đường, một là tuẫn táng theo chàng, hai là bị tiêu diệt già ở chốn thâm cung.

 Con bạn cô tưởng chừng phức hợp nhưng thực ra rất đối chọi giản, yêu thương một bạn là trống mái cùng nhau, còn mang sử đêm đó khi nhận thấy cô nam nhi không mê say cô, liệu Oanh Ca rất có thể sống tốt hơn?

Chàng giam cô mười năm, Đình Hoa sơn cách biệt thế gian, mười năm tiếp theo cô vẫn quên chàng, quý ông sẽ mang lại cô trường đoản cú do.

___

Ba năm sau, Oanh Ca biết tin Dung Viên sẽ chết, tất nhiên liều mạng cơ mà tra cho rõ. Sau đó gặp gỡ được Quân Phất, sử dụng mái tóc lâu năm đổi mang đến Quân Phất làm đàn tấu Hoa bốn Dẫn, sau đó thấy Dung Viên bị tiêu diệt ở ôn tuyền,

Chàng khép tà áo cách xuống hồ nước, tựa vào bờ, rước trong ống ống tay áo ướt một nhỏ xúc xắc xinh xắn

Con xúc xắc Oanh Ca tặng chàng vốn đã bị bóp nát vụn, lẫn vào gió đêm trê tuyến phố trường hoang vắng, giờ đây trong buổi hoàng hôn đỏ ối đó lại lẵng lẽ nằm trong tay chàng.

Chàng chú ý nhìn nó, đôi mắt đen trong khi lấp lánh xuân tình, ngọt ngào và lắng đọng êm lắng, một dịp lâu sau, chàng cầm cố chặt tay, nhắm mắt mỉm cười.

Oanh Ca lao đến, cơ thể Dung Viên tựa vào bờ hồ trượt dần dần xuống nước, body toàn thân run rẩy, cô ao ước ôm chàng, ko để nam nhi trượt xuống, nhưng lại lại quên rằng núi này, lửa này, hoa anh đào này, hồ nước này, bao hàm cả Dung Viên hồ hết đã là vượt khứ được tái hiện bởi cây thất huyền thay làm bởi tóc cô.

____

Trong thời loạn thế, trên đại lục rộng lớn lớn này còn có bao nhiêu vương cung, trong đó âm thầm chôn vùi bao thế xương khô của không ít bậc hồng nhan, vậy mà lại chứng kiến một mối thâm tình như vậy, kiểu như một đóa hoa độc nhất vô nhị nở trong buổi tối mênh mông đùng một cái bị gót sắt của số mệnh giẫm đạp, vẫn kiên trì nảy mầm đâm rễ.

Xưa nay Oanh Ca luôn luôn là bạn sống thật, thà đau khổ rõ ràng còn hơn hạnh phúc lơ mơ.

“Năm ni tôi nhị mươi sáu tuổi, cảm thấy cuộc đời mình khôn cùng tốt, hết sức dài, không còn điều gì khác lưu luyến nữa”.