GD&TĐ - Vậy là hầu hết khoảnh khắc ở đầu cuối của năm học tập lớp 12 đã và đang đến, từng nào bồi hồi luyến lưu in vệt trên từng ánh nhìn học trò.
Cô trò lớp 12D5 Trường thpt Đống Đa chụp ảnh lưu niệm chia ly cuối cấp.

Đầy ắp kỷ niệm ảm đạm vui…

“Lại một mùa phượng nữa lại về, mùa hoa học trò – mùa của chia tay, chia ly mái trường Nghi Lộc 2 thân thương, chỗ tôi đang gắn bó tía năm cấp bố đầy ắp kỷ niệm bi thương vui…. Tôi còn nhớ, vào buổi học tập văn đầu tiên, thầy giáo dạy dỗ văn yêu cầu công ty chúng tôi viết một quãng văn mô tả những xúc cảm của ngày đầu tiên đến trường.

Bạn đang xem: Nhật ký tuổi học trò

Chúng tôi đang say sưa lưu lại những thời gian bỡ ngỡ, hồi hộp khi lần đầu tiên tiên bước chân vào ngôi ngôi trường cấp bố đầy bắt đầu lạ. Vậy nhưng thoáng chốc giờ đồng hồ đây, tôi cùng chúng ta đang cầm bút viết về những cảm hứng của đông đảo khoảnh khắc sau cuối của tuổi học trò.

Thời gian cấp tốc như một cơn gió… giá chỉ như tôi chuyên cần hơn, giá bán như tôi trân trọng gần như phút giây mặt bè bạn, thầy cô hơn… Nhưng làm những gì có hai từ giá như… nghĩ cố thôi nhưng mà không khỏi bi thiết và nuối tiếc…”.

(Chu Khánh Linh - lớp 12A6)

Điều tiếc nuối nhất…

Ảnh minh họa.

“Điều tôi hối tiếc nhất là vì sao mình ko hòa đồng, mừng rỡ cùng bằng hữu trong lớp ngay từ năm lớp 10… Tôi ao ước tâm sự để các bạn hiểu cùng trân trọng hơn phần đa phút giây chúng ta đang ngay sát nhau, bởi sau khoản thời gian rời mái ngôi trường này thì tx thanh xuân của mỗi chúng ta cũng sẽ trôi đi theo thời hạn và không khi nào tìm lại được…

Nhiều khi chính vì sự ngây thơ, hồn nhiên trong sáng của tuổi học tập trò lại làm họ quên đi nhiều thứ nhưng mà lẽ ra đề nghị nhớ như nói nhu muốn lỗi về phần đa lỗi lầm mà bọn họ gây ra, nói lời cảm ơn với phần đông thầy cô, đồng chí đã giúp sức mình.

Có lẽ trong loại nhật ký này, những bạn cũng tương tự tôi rất mong muốn bộc bạch, share những điều lâu nay nay do một lí vì chưng nào đó mà còn cất bí mật trong lòng… Tôi nghĩ, trong dòng ngày chia ly đầy nước mắt sắp tới, tôi vẫn lấy hết can đảm để nói nhu muốn lỗi mang lại cô giáo nhà nhiệm của tôi. Em muốn nói: Em xin lỗi cô... Một học trò nhưng mà cô luôn đặt niềm tin, hy vọng mà lại không thể hoàn thành nhiệm vụ và chưa lúc nào nói nhu muốn lỗi tới cô…”. (V. T. H - lớp 12A6)

Mùa hè cuối cùngcủa thời áo trắng…

“Cuộc sống luôn luôn bao hàm khoảnh tự khắc trôi đi cùng không bao giờ trở lại, dù chúng ta muốn níu giữ nó cũng chỉ với lại bàng bạc trong những trái tim. Một ngày hè – mùa hè ở đầu cuối của thời áo trắng ảo tưởng mãi đứng kia lặng im, cô đơn, không ngoái quan sát lại. Ngày hè năm mười hai vẫn gần khép lại.

Mỗi đứa đang mỗi nơi. Một cuộc hành trình dài mới lại bắt đầu… Mùa hè sau cuối này sở hữu trong mình các cảm xúc, một ít háo hức hy vọng chờ, một chút buồn, lo lắng. Mười hai năm vô ưu vô lo và bây giờ lại nghĩ ngợi, do dự về tuyến phố đi nghỉ ngơi tương lai của mình.

Bước vào quá trình nước rút, đối mặt với kỳ thi đặc biệt nhất, bạn nào cũng đang nỗ lực, gắng gắng… nhưng bọn họ vẫn vẫn hết mình cùng cả nhà vui vẻ tận hưởng những giây phút yêu thương bên nhau…”.

(Nguyễn Thị Phương Thảo - lớp 12A1)

Biết bao dung,yêu thương hơn

“Có phần lớn kí ức đang in đậm trong cuộc sống mỗi bé người, bao hàm khoảnh xung khắc sẽ biến kỷ niệm cực nhọc quên khiến cho ta bồi hồi, luyến tiếc mỗi một khi nhớ đến. Khoảng thời hạn ba năm cấp bố mang vào nó hầu như khoảnh khắc như thế - là khoảng thời gian khiến cho ta hạnh phúc, vui vẻ, cũng thỉnh thoảng thoáng buồn, nhưng chính nó có tác dụng ta khôn bự hơn, trưởng thành và cứng cáp hơn…

Ba năm thanh xuân này, góp tôi nhận ra được những điều thú vị, chắc rằng còn thú vị hơn lúc tôi bắt gặp được một điều chân thành và ý nghĩa nào đó đằng sau trang sách. Bố năm cho tôi chạm chán được những người bạn tốt, tôi cảm thấy vui vẻ, thoải mái và dễ chịu khi sinh sống cạnh họ.

Xem thêm: Nsưt Trần Ly Ly Làm Quyền Cục Trưởng Nghệ Thuật Biểu Diễn, Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn (Việt Nam)

Ba năm cũng cho tôi nhận biết sự bất hòa, ko đoàn kết ở 1 tập thể thì nó nguy hại lớn đến như vậy nào. Bố năm học cho biết thêm lối sống ích kỉ, thiếu hòa đồng cần phải được gắng đổi.

Cuối cùng, tôi đề nghị cảm ơn bố năm cuối cấp cho đã mang đến tôi trưởng thành hơn, sống biết bao dung, thân thương hơn so với mọi người. Cảm ơn giáo viên văn đã dành cho tôi tứ lăm phút để tôi hoàn toàn có thể tâm sự với bạn dạng thân và phân bua những suy tư với tất cả người”.

(Nguyễn Thị Cẩm Ly – 12A1)

Biết tha thứ mọi lỗi lầm của nhau

“Thanh xuân như một trận mưa rào mùa hạ ồ ạt trút xuống. Dù cho chính mình từng bị cảm lạnh do tắm mưa, chúng ta vẫn mong muốn đắm mình trong trận mưa ấy thêm lần nữa. Cùng với tôi, tx thanh xuân là phần lớn lần trốn giáo viên nhà nhiệm cùng đồng chí ra xem các bạn nam đá bóng.

Là hương vị khó quên của gói xôi, dòng bánh bao, chanh muối… che giếm dưới chống bàn. Là rất nhiều đêm thức khuya ôn bài xích trước phần nhiều kỳ thi quan tiền trọng… vớ cả… tất cả… như là vấn đề dừng chân đến những lúc về trong kí ức của tuổi thanh xuân…

Năm cuối với nhiều người hẳn có khá nhiều kỉ niệm vui nhưng với tôi, kỉ niệm nhớ độc nhất vô nhị lại là lần xung bỗng với chúng ta trong lớp… tuy vậy rồi, xung bỗng dưng ấy cũng sẽ được giải quyết. Tôi cảm nhận bản thân trưởng thành và cứng cáp hơn.

Biết giải quyết và nhìn nhận và đánh giá vấn đề sâu sắc hơn. Tôi còn đúc rút mang lại mình rất nhiều kinh nghiệm, bài bác học sâu sắc rằng, yên lặng nhiều khi là giỏi nhưng nó không phải là cực tốt để xử lý mọi vấn đề. Họ nên ngồi lại, trực tiếp thắn nói tới khuyết điểm của phiên bản thân. Cùng nhau tìm ra giải pháp….

Nếu có bộ máy quay ngược thời gian, hãy xóa sổ và lựa chọn bao dung, tha thứ đông đảo lỗi lầm mang đến nhau…”.

(Phạm Thị Ly - lớp 12A1)

Vượt qua trở ngại để mang đến với giảng con đường đại học

“Những cánh phượng đang bung nở đỏ rực cả một vùng trời rực rỡ. Nhưng này cũng là biểu đạt của khoảnh khắc chia ly sắp tới. Tuổi học trò của cửa hàng chúng tôi sẽ khép lại như ai đó đã nhẹ nhàng cấp lại trang sách hồng mộng mơ.

Với tôi, sẽ là khoảnh tương khắc thật buồn, bởi vì rồi phía trên tôi sẽ không còn được gặp gỡ thầy cô, đồng đội nữa. Sẽ không còn những thời gian vui vẻ chạy khiêu vũ tung tăng trên sảnh trường đầy nắng lá. Sẽ không còn cùng vui với phần đa trò nghịch tinh nghịch của tuổi hồn nhiên áo trắng. Nắm vào đó là đông đảo âu lo, áp lực đè nén thi cử…

Hãy quan sát về phía khía cạnh trời, bóng buổi tối sẽ ngả sau lưng bạn. Mùa hè mười 2 năm học đã gần kề, gác lại đông đảo âu lo, áp lực, kỳ vọng, bọn họ hãy trân quý hầu hết điều đang qua, hãy tận hưởng những gì đã có. Cùng tôi tin rằng, họ sẽ đi chiếu qua khó khăn để đến với giảng đường đại học…”.

Bài viết liên quan