Từng hạ knockout nhiều đối thủ bằng cú đấm tay trái được xem như “cánh tay thép”, rồi sau đó 1 trận chiến bại đau, võ sỹ Ngọc Anh rút ngoài làng võ. Vùng phía đằng sau sàn đấu khét tiếng của anh là cuộc đời lầm lũi mưu sinh sinh hoạt chợ cá…

Những trận knock-out bởi cùi chỏ

Người được giới võ lâm đồng trang lứa nhớ đến là võ sỹ è cổ Ngọc Anh (SN 1965, ngụ quận 4, TP.HCM), là môn sinh của võ sư Mai Thái Hòa (cao thủ tp sài gòn xưa). Thời nhỏ Trần Ngọc Anh xuất hiện trong gia đình nghèo khó, lại tuyệt bị đám bạn doạ do nhỏ con, anh ước ao ước một ngày đã học được võ nghệ cao cả để không biến thành đánh nữa. Năm 1978, Ngọc Anh tìm đến võ con đường của võ sư Mai Thái Hòa bái sư và chỉ 1 năm sau anh vẫn tham gia các giải đấu.

Bạn đang xem: Quyền anh

Võ sỹ trần Ngọc Anh lưu giữ lại: “Tôi chơi từ năm 1978 cho năm 1982 thì tranh giải vô địch với giành được giải bạc. Sau giải đấu, tôi đi đánh tỉnh nhiều ở môn quyền Anh tự do. Còn ở thành phố hồ chí minh thì chỉ đánh quyền Anh thôi, tranh giải này giải kia, quận này qua quận kia. Năm 1984 tôi ra tp. Hà nội đánh giao hữu, một trận hòa, một trận thắng”. Theo võ sỹ Ngọc Anh, xa xưa anh học tập thầy Mai Thái Hòa, thầy rất nghiêm khắc. Khi võ sinh new vào học được khoảng tầm ba tháng thì thầy đã xem thực lực thế nào khiến cho đi thi đấu.

Võ sỹ Ngọc Anh nhắc lại: “Thầy Hòa rất đặc biệt ở địa điểm nếu nhắm thấy võ sỹ của mình có tố chất thì sẽ mang lại đi đấu ngay. Trước khi đi đấu thầy hay hỏi cũng muốn thi đấu không, bao gồm chịu đòn được không. Thầy thường xuyên bắt kèo với các võ sư ở môn phái khác, xin mang lại võ sinh của bản thân đấu với hầu hết võ sỹ giành giải vàng, bội nghĩa bên võ đường khác. Theo thầy thì chỉ đấu với những người nổi trội hơn mình thì bản thân mới hiện đại được”.


*
Quyền Anh thoải mái xưa luôn luôn khắc nghiệt. ảnh minh họa.

Kỷ niệm ấn tượng với võ sỹ Ngọc Anh là vào khoảng thời gian 1983, lúc đoàn tỉnh bến tre mời đoàn võ cổ truyền của tp.hồ chí minh xuống giao lưu võ thuật. Lúc này ở tp.hồ chí minh đang cấm đấu đài thoải mái vì siêu nguy hiểm, chỉ có ở những tỉnh là tổ chức triển khai giao lưu.

Kể lại lần đấu đài, võ sỹ Ngọc Anh bảo: “Khi new vào cuộc kẻ địch tung những cú đá rất khỏe mạnh về phía tôi, hiệp một gần như tôi bị tấn công. Rồi qua hiệp đồ vật hai, tôi áp sát đối thủ vung tay tiến công cùi chỏ vào mặt đối thủ, bây giờ tay tôi kia cứng. Sau đòn đánh đối thủ ngã rầm xuống sàn, mặt rách một đường khoảng chừng 4cm, kết thúc ban tổ chức không cho đánh nữa, tôi chiến hạ knockout. Ngày ngày tiếp theo thì ban tổ chức nói lose lỗ quá vì toàn trẻ con chui rào vào coi yêu cầu thôi không đấu nữa”.

Năm 87 nước bạn Campuchia sang tranh tài giao hữu với Việt Nam. Bây giờ võ sỹ Ngọc Anh cũng thâm nhập thi đấu. Vào trận giao hữu bởi vì tung đòn tay quá khỏe khoắn nên Ngọc Anh đã làm gãy sinh sống mũi của đối thủ. Trận chiến vẫn liên tiếp nhưng một hồi sau thấy kẻ địch chảy huyết quá nhiều, ban tổ chức triển khai cho giới hạn trận đấu với xử hòa cho hai bên.

Sau hầu hết trận giao hữu mãn nhãn, Campuchia mời nước ta qua thi đấu giao hữu giữa những ngày sắp đến tới. Mặc dù nhiên, planer chưa kịp thực hiện thì mặt nước bạn xảy ra biến cố nên ngưng lại. Trong thời gian sau đó, võ sỹ trần Ngọc Anh liên tiếp đi đấu những tỉnh cùng gặt nhiều trận chiến thắng vang dội.

Xem thêm: Những Cái Tên Đẹp Cho Bé Gái Năm 2017 Đinh Dậu Hợp Với Bố Mẹ Tuổi Kỷ Tỵ 1989

Bao nhiêu trận thắng, võ sỹ trằn Ngọc Anh không nhớ, tuy vậy anh lưu giữ như in một trận thua kém đau đớn. Đó là năm 1996 lúc tranh giải vô địch toàn quốc, Ngọc Anh trải qua nhị trận đấu. Trận đấu đầu tiên anh vượt qua nhẹ nhàng, cho trận trang bị hai anh gặp mặt phải cao thủ và thất thủ.

Võ sỹ Ngọc Anh phân chia sẻ: “Đáng lẽ tôi chiến thắng nhưng ở đầu cuối lại thua vì chưng bị xử ép. Tui tức quá, ông thầy tôi nói vậy xong xuôi khoát là không đùa nữa. Qua mấy ngày tiếp theo nghỉ khỏe rồi ra tấn công trận tranh bố tư, tôi không đánh nữa, bỏ. Sau thời điểm lên chào người theo dõi tôi đi xuống là vớ cả người theo dõi ồ lên, la lối um sùm luôn. Từ đó về sau, tôi nghỉ hẳn tới giờ”.

Phía sau võ đài

Ngồi lần thần bên ly cà phê như lưu giữ lại phần đông khoảnh tương khắc oanh liệt, võ sỹ Ngọc Anh bảo: “Nghiệp võ xưa thì không có thu nhập. Trước đây tôi đánh là vì tự nguyện, mê say vui. Còn bây chừ đánh thì còn có nhiều thứ, được quận chu cung cấp tiền từng tháng. Tuy thế hồi xưa mà đánh là được hoãn nhiệm vụ quân sự cho tất cả những người đoạt giải nhất, nhì, ba. Võ đường lúc bấy giờ cửa hàng chúng tôi rất tôn kính nguyên tắc, nghệ thuật thi đấu. Vì vậy nếu mình bao gồm thắng fan khác nhưng không đúng tiêu chuẩn là thầy không vui”.

Bình thường để mưu sinh, võ sỹ è Ngọc Anh hay chạy chợ cá, chở cá thuê cho số đông người sắm sửa cá. Thời điểm trước chưa tồn tại xe máy, anh cần sử dụng xe xích lô để chở sản phẩm tạ cá từng lần. Cứ như thế đều đặn, sáng sủa chở cá, chiều chở cá cho 4h chiều, mỗi ngày anh cũng tìm kiếm được đủ chi phí trang trải vào gia đình. Đến giờ luyện võ thì anh lại lên võ con đường tập luyện, ngày như thế nào đi tranh tài thì anh nên bỏ chạy cá.

Giữa đời thường với trên sàn đấu, võ sỹ trần Ngọc Anh là hai con người không giống nhau hoàn toàn. Bên trên võ đài võ sỹ Ngọc Anh được khen thưởng và khét tiếng biết bao thì về với đời thường anh lại lầm lũi, vất vả mưu sinh và phần đông ít tín đồ biết tới.

Ngọc Anh trung tâm sự: “Kể từ khi nghỉ đấu, ngủ luyện võ, tôi về chỉ làm cho nghề chở cá thuê. Hiện nay chạy cá bằng xe máy, chở cá ra tận Bình Điền để giao, mỗi chuyến không cần phải biết chở nhiều hay ít, tôi được trả công 120.000 đồng. Buổi sáng tôi dậy từ bỏ 2h sáng cùng chạy được nhị chuyến rồi về nghỉ. Đến khoảng tầm 13h chiều thì tôi lại lọc cọc chạy xe pháo ra đứng ngay sát Dinh Độc Lập chờ giống như những người chạy xe cộ ôm, có ai kêu thì bước đầu công vấn đề chở cá tiếp”.

Vợ của võ sỹ Ngọc Anh có tác dụng công nhân ở xí nghiệp bao bì, khu chế xuất Tân Thuận (quận 7). Võ sỹ Ngọc Anh ngùi ngùi bảo: “Hồi new lấy nhau, bà xã tôi cũng đều có bầu. Nhưng đột dưng thân phụ tôi vấp ngã bể đầu rồi hôn mê. Gia đình tôi bao gồm năm anh chị em, tôi là lớn nhất nên gánh nặng gia đình đè lên nhì vai. Dịp đó gia đình và vợ ông chồng tôi phần đa nghèo, tiền làm lụng, thi đấu cố gắng lắm cũng chỉ đủ trang trải giản solo và chữa trị trị mang lại cha. Tôi cứ nghĩ còn nếu như không sinh đứa con ấy thì sau đang sinh đứa khác thôi. Khi đó tôi chỉ nghĩ được đà và bàn với vợ bỏ dòng thai đi. Cô ấy yêu mến tôi, thương phụ vương đã bỏ thai với không bao giờ có lại được nữa, ảm đạm lắm…”.

Lặng đi giây lát, người lũ ông chở cá Ngọc Anh tiếp lời: “Hồi kia tôi cố ý đi đánh “chui” không chỉ là vì đam mê mà còn mục tiêu thắng trận có tiền về nuôi gia đình. Nhưng mà số tôi không may mắn được vào đội tuyển nào. Lúc đó cứ mỗi trận đấu “chui”, bất cứ thắng thua trận thì mọi người cũng đều có 80 ngàn đồng. Bà xã tôi vốn dĩ cũng là 1 trong võ sỹ học chung lớp võ ra, nhưng sau thời điểm lấy tôi thì cô ấy không học tập võ nữa. Sau khoản thời gian những quyết định sai lầm dẫn tới những hậu quả xứng đáng tiếc, tôi rất ăn năn hận. Trong khi cô ấy cũng hiểu nhưng không trách móc gì. Tôi vẫn chính là anh chạy cá như ngày nào, vẫn từ bỏ tập luyện, nhưng đều hào quang sẽ thuộc về quá khứ”.