Đó là 1 trong đêm láo lếu loạn tại trung tâm vui chơi quảng trường Thiên An Môn: đạn bắn khắp nơi, người người bửa xuống, và những người biểu tình bối rối đang nỗ lực xếp chồng chất những người dân bị yêu quý lên xe pháo đạp, xe buýt với xe cứu giúp thương để chở chúng ta đi. Ước tính, có hàng trăm ngàn người biểu tình ủng hộ dân cư chủ vẫn chết.

Bạn đang xem: Thiên an môn trung quốc

Bà Lily Zhang là y tá trưởng trên một bệnh viện Bắc Kinh phương pháp quảng trường thành phố khoảng 15 phút đi bộ. Đêm hôm đó bà sẽ tỉnh dậy vày tiếng súng. Một y tá không giống khóc nức nở nói cùng với bà rằng, máu của không ít người biểu tình bị thương vẫn “chảy thành sông tại bệnh dịch viện”.

Ba thập kỷ sau, cuộc đàn áp đẫm máu này - còn được nghe biết với tên thường gọi là vụ thảm gần cạnh Thiên An Môn, vẫn liên tục ám ảnh những fan sống sót. Nhiều người dân đã tìm cách trốn ngoài Đảng cộng sản trung quốc (ĐCSTQ) để có tự vì chưng hơn. Họ mong muốn rằng bằng cách nói lên các gì đã xảy ra vào ngày định mệnh đó, công bọn chúng sẽ luôn nhớ về đều giá trị nhân quyền đã biết thành tước đi.

“Đây là điều nhỏ bé duy nhất tôi rất có thể làm cho quê hương của mình”, ông Daniel Lou, hiện là 1 trong doanh nhân làm việc New York, cho biết thêm trong một cuộc phỏng vấn.

Đêm số trời tại Thiên An Môn

Các cuộc biểu tình tại trung tâm vui chơi quảng trường Thiên An Môn vốn trực thuộc một phong trào do các thanh niên sinh viên lãnh đạo nhằm ủng hộ cách tân dân chủ, đã trở thành một chủ thể cấm kỵ sinh sống Trung Quốc. Cho tới ngày nay, ĐCSTQ vẫn cố định không bật mý số liệu giỏi danh tính của các người bỏ xác trong cuộc bọn áp dã man này.

Y tá Zhang, tín đồ đã làm việc tại quảng trường để quan tâm cho những sinh viên giỏi thực cho tới đêm 3/6, đã gấp rút đến khám đa khoa vào buổi sáng sớm hôm sau thời điểm nghe tin về vụ thảm sát. Bà đã cực kỳ kinh hoàng lúc đến bệnh viện của bản thân và chứng kiến một cảnh tượng hệt như “ở chiến trường”.

Sau khi cuộc bầy áp bắt đầu, xe cứu vớt thương từ toàn bộ 30 bệnh dịch viện thành phố đã được huy động. Các sinh viên bị gặp chấn thương lấp đầy nệm bệnh, một trong những thậm chí phải chia sẻ giường bệnh với người khác. Máu của họ nhuộm đỏ sàn nhà, hiên nhà và mong thang. Tại cơ sở y tế của bà Zhang, có tối thiểu 18 tín đồ đã bị tiêu diệt khi chúng ta được đưa vào cơ sở.Bà Zhang chú ý rằng, các binh sĩ khi đó đã sử dụng đều viên đạn dumdum - nhiều loại đạn mở rộng khi gồm va đụng và sẽ khiến vết thương không ngừng mở rộng thêm một khi bọn chúng bị bắn vào bên phía trong cơ thể. Các vết yêu quý nghiêm trọng kéo dài và chảy máu dữ dội đến nấc “không thể hồi phục”.

Tại cổng căn bệnh viện, một phóng viên bị thương nặng nề của tờ china Sports Daily trực trực thuộc ĐCSTQ nói cùng với 2 nhân viên y tế đang dìu ông rằng ông “không thể ngờ rằng ĐCSTQ đã thực sự nổ súng”.

“Bắn hạ hầu hết sinh viên với thường dân không vũ trang, đây là loại đảng vắt quyền gì vậy?” là phần lớn lời sau cùng người phóng viên báo chí đó giữ lại cho nắm giới, y tá Zhang lưu giữ lại.

Một nhà báo của tạp chí tin tức non sông Beijing review lúc bấy giờ đồng hồ là ông Lou vẫn đứng ở 1 con phố ngay gần đó, quan sát và theo dõi điều nhưng ông hotline là “một đêm định mệnh”.

Ông gọi đó là “một thảm kịch”, và bổ sung cập nhật thêm rằng “đó là một sự mở màn cho sự suy đồi đạo đức của Trung Quốc”.

Ông tiếp tục: “Chính phủ trung quốc do ĐCS chỉ huy đã quay lưng lại với chính bạn dân của mình. thì lại bị trừng phạt thay vì chưng được khen thưởng. Đất nước ý muốn gửi thông điệp gì mang lại chính fan dân của chính mình đây?”. Những nhà chuyển động sinh viên tham gia phong trào đã bị bỏ tù nhân sau vụ thảm giáp đẫm huyết này.

Ông Zhou Fengsuo, một nhà lãnh đạo sinh viên trong các cuộc biểu tình, sẽ đếm được 40 xác bị tiêu diệt vào sáng sủa sớm ngày 4/6 lúc ông quốc bộ từ trung tâm vui chơi quảng trường Thiên An Môn cho Đại học Thanh Hoa, khu vực ông sẽ theo học khi đó.

Trước khi rời ra khỏi quảng trường, ông Zhou đã có một bài xích phát biểu ngắn thề rằng những người dân biểu tình ủng hộ dân cư chủ đã trở lại vào một ngày nào đó. “Tôi cảm thấy khi chính quyền <ĐCSTQ> đã cần sử dụng đến bạo lực để phòng lại tín đồ dân, họ đang đánh mất nền tảng đạo đức”, ông Zhou nói với tờ The Epoch Times.

Bà Zhang, khi đó mới 28 tuổi, được cơ quan ban ngành địa phương chọn làm “nhân viên gương mẫu”, đã từng nghĩ rằng bà đang “một lòng yêu quốc gia và Đảng”. Nhưng vào ngày hôm đó, bà đang khóc với người cùng cơ quan khi bảo rằng sự man di của cuộc đàn áp này đã “khiến trái tim bà rét toát”.

Xem thêm: Có Nên Vay Tiền Mua Nhà Đất Lúc Này? 2 Lưu Ý Quan Trọng Khi Vay Tiền Mua Nhà!

Bà mang đến biết: “Tôi không lúc nào nghĩ rằng chủ yếu phủ này lại như vậy”.

Hậu quả thảm cạnh bên 1989

Cảm giác hoài nghi tưởng chỉ càng được tự khắc sâu hơn, sau thời điểm các quan tiền chức Trung Quốc nhanh lẹ tố cáo những người dân biểu tình là phần đa kẻ bạo loạn, với tuyên cha rằng “không ai bị phun chết trong khi dọn dẹp vệ sinh Quảng ngôi trường Thiên An Môn”. Một cuộc họp cơ quan chính phủ đã diễn ra ngay sau đó.

Ông Zhou, một sv tại một trường đại học hàng đầu, đã biết thành giam trong tù một năm và không được phép trở lại trường.

Tại khám đa khoa của bà Zhang, một buổi họp đã được triệu tập, yêu cầu tất cả mọi tín đồ “phải tiếp tục lập trường” bằng phương pháp khẳng định rằng không có trường hòa hợp nào tử vong. Nhưng những nhân viên mọi cùng thống tốt nhất từ ​​chối tham dự cuộc họp này.

Bà Zhang nhớ lại: "Chúng tôi rất nhiều nghĩ rằng liệu ai có thể thốt ra các lời đi ngược lại lương tâm của mình như vậy?”.

Hai phát thanh viên thiết yếu tại Đài truyền ảnh CCTV, cơ quan lại ngôn luận của ĐCSTQ đã trở nên hạ cấp và bắt buộc rời vị trí của chính mình vì họ đã mặc đồ đen trong khi report về vụ thảm sát vào ngày 4/6. Tổng chỉnh sửa của tờ Beijing reviews cũng từ chức để bảo đảm an toàn nhân viên của bản thân mình là ông Lou, bạn mà trước này đã tổ chức những cuộc biểu tình ôn hòa nhằm ủng hộ các sinh viên. Mặc dù nhiên, ông Lou đã trở thành một “mục tiêu chính” và bị điều tra về “vai trò” của ông trong phong trào này.

Cả 3 bạn kể trên đều đang đi đến Hoa Kỳ, bởi họ không thấy được hi vọng gì về tương lai bên dưới sự cai trị của ĐCSTQ.

*

Tưởng nhớ những nạn nhân trong thảm kịch Thiên An Môn

Các nhân triệu chứng cho biết, vụ việc bầy áp dã man này đó là một lời cảnh tỉnh về sự tàn bạo của ĐCSTQ. Hôm nay, điều đó tiếp tục được minh chứng bằng việc các nhà chức trách trung quốc đã che giấu sự nở rộ của virus Corona Vũ Hán, khiến cho toàn thế giới phải chịu đựng tổn thất nặng nề.

“Một chính sách chuyên chế sẽ gây ra hại cho tất cả mọi người”, ông Zhou nói.

Ông Kenneth Lam, người đã tới Bắc Kinh để tham gia những cuộc biểu tình trong tháng 5/1989 cùng ở lại cho tới ngày 4/6. Ông đã ngồi bên trên đỉnh một tượng đài ở chính giữa quảng trường sáng hôm đó khi những người dân lính vũ khí xông lên tấn công. Những người dân biểu tình từ bỏ Bắc Kinh đã kéo ông ra khỏi đó. Họ gọi ông bởi biệt danh “Xiao Qiang” thay vị tên thiệt của ông, với yêu mong ông “cố cụ sống nhằm trở về cùng nói điều này cho thế giới biết”.

Khi trở thành quy định sư tình nguyện cho người biểu tình sinh sống Hong Kong năm ngoái, ông Lam nhận ra điều tương đương về sự sẵn sàng của các người biểu tình trong cả hai phong trào, khi họ dám quyết tử tương lai của mình vì ích lợi lớn hơn, cao siêu hơn.

*

Tại quảng trường Thiên An Môn, hàng trăm ngàn người vẫn quàng loại khăn trắng nhằm tham gia tốt thực, trong khi ở Hong Kong, những người dân biểu tình trẻ con tuổi ra đường để bảo đảm quyền tự nhà và tự do thoải mái của thành phố, mặc mang đến sự an ninh và sự nghiệp sau đây của họ đang đặt trên lằn nhãi nhép sinh tử, ông Lam mang lại biết.

“Đó là một trong khía cạnh rất sáng chóe và tốt đẹp của thực chất con người”. 

Ông Lam mang đến biết, sau 32 năm, sự tương đồng đáng ngạc nhiên này (của nhị cuộc biểu tình) là bởi chứng cho thấy thêm rằng vẫn luôn luôn có một điều gì đó bên phía trong con người, trẻ trung và tràn đầy năng lượng hơn mọi quyền lực và bền chắc hơn bất kỳ sự bầy áp nào.

“Sự ách thống trị độc tài không bao giờ có thể tiêu diệt ‘mặt sáng’ của thực chất con người”, ông nói.