Tình ngọt ngào của Thượng Đế ko vượt qua được luật pháp và những giáo lệnh của Ngài, đồng thời tác động của điều khoản và những giáo lệnh của Thượng Đế cũng không làm giảm sút mục đích và hiệu quả của tình thương yêu của Ngài.

Bạn đang xem: Tình yêu và luật pháp


Elder Dallin H. Oaks

Tôi khôn xiết cảm kích được rỉ tai về tình dịu dàng và những giáo lệnh của Thượng Đế. Sứ điệp của tôi là tình yêu thương chung giành riêng cho nhân nhiều loại và hoàn toản của Thượng Đế được cho thấy trong tất cả những phước lành của planer phúc âm, kể cả sự thật là những phước lành quý báu độc nhất được dành cho những người tuân theo pháp luật của Ngài.1 Đây là những nguyên tắc vĩnh cửu hướng dẫn bố mẹ trong tình dịu dàng và việc dạy dỗ con cháu của họ.

I.

Tôi ban đầu với tứ ví dụ minh họa việc đa số người trên trần thế nhầm lẫn giữa tình yêu thương và luật pháp.

Một bạn teen chung sống với người tình nói với phụ huynh đang bi thiết phiền của mình: “Nếu phụ huynh thương con, thì cha mẹ nên đồng ý con và tình nhân của con cũng giống như cha mẹ chấp nhận con cái đã kết hôn của cha mẹ vậy.”

Một thiếu niên làm phản ứng như sau với vấn đề ra lệnh hoặc áp lực đè nén của phụ thân mẹ: “Nếu bố mẹ thương con, thì cha mẹ sẽ không bắt buộc con.“

Trong hồ hết ví dụ này, một tín đồ đang vi phạm một lệnh truyền và lại quả quyết rằng tình yêu thương của phụ huynh cần phải đặc trưng hơn các lệnh truyền của điều khoản thiêng liêng và những bảo ban của cha mẹ.

Hai ví dụ như kế tiếp cho thấy việc không ít người dân trên trần gian nhầm lẫn về công dụng của tình yêu thương của Thượng Đế.

Một fan chối vứt giáo lý về câu hỏi một cặp trai gái rất cần được kết hôn cho thời vĩnh cửu nhằm mục tiêu vui hưởng mối quan hệ mái ấm gia đình trong cuộc sống mai sau, lúc nói rằng: “Nếu Thượng Đế thiệt sự yêu thương họ thì tôi chẳng thể tin nổi là Ngài vẫn phân rẽ vợ ông chồng theo bí quyết này.”

Một bạn khác bảo rằng đức tin của bản thân mình đã bị bài trừ bởi nỗi âu sầu mà Thượng Đế để cho một tín đồ hoặc một chủng tộc đề xuất chịu, khi tóm lại rằng: “Nếu có một Đấng Thượng Đế yêu thương bọn họ thì Ngài vẫn không để cho điều này xảy ra.”

Những người này không tin tưởng các luật pháp vĩnh cửu vày các điều khoản này trái với khái niệm của mình về công dụng của tình ngọt ngào của Thượng Đế. Những người dân có cách nhìn như vậy thì không hiểu biết nhiều tính hóa học về tình thương yêu của Thượng Đế hoặc mục đích của các lao lý và giáo lệnh của Ngài. Tình thương yêu Thượng Đế không vượt qua được pháp luật và những giáo lệnh của Ngài, đồng thời ảnh hưởng của luật pháp và những giáo lệnh của Thượng Đế ko làm giảm xuống mục đích và công dụng của tình ngọt ngào của Ngài. Điều này cũng phải đúng như vậy so với tình thương yêu và lý lẽ lệ của thân phụ mẹ.

II.

Trước hết, hãy để ý đến về tình ngọt ngào của Thượng Đế, đã được chủ tịch Dieter F. Uchtdorf biểu hiện đầy ý nghĩa sâu sắc buổi sáng hôm nay. Sứ Đồ đồn đãi Lô đang hỏi: “Ai đã phân rẽ bọn họ khỏi sự thương yêu của Đấng Ky Tô? chưa hẳn sự khốn cùng; không phải sự bắt bớ; không hẳn sự nguy nan hay gươm giáo (xin xem Rô Ma 8:35). Ông kết luận: “Vì tôi chắn chắn rằng bất kỳ sự chết, sự sống, các thiên sứ, các kẻ chũm quyền, bài toán bây giờ, bài toán hầu đến, quyền phép, bề cao, xuất xắc là bề sâu, hoặc một trang bị nào, chẳng hoàn toàn có thể phân rẽ chúng ta khỏi sự ngọt ngào Đức Chúa Trời” (các câu 38–39).

Không có vật chứng nào về quyền năng vô hạn cùng sự toàn hảo trong tình yêu thương của Thượng Đế rõ ràng hơn lời tuyên tía của Sứ Đồ Giăng: “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thương trần thế đến nỗi sẽ ban nhỏ một của Ngài” (Giăng 3:16). Một Sứ Đồ không giống viết rằng Thượng Đế “đã không tiếc chính Con mình, cơ mà vì bọn họ hết thảy mà phó bé ấy” (Rô Ma 8:32). Hãy suy nghĩ xem cha Thiên Thượng vẫn đau lòng biết bao khi gởi Vị nam giới Tử của Ngài đến để chịu đựng nỗi cực khổ không thể đọc nổi vì chưng tội lỗi của chúng ta. Đó là vật chứng hiển nhiên duy nhất về tình thân thương của Ngài dành cho mỗi chúng ta!

Tình dịu dàng của Thượng Đế giành riêng cho con dòng của Ngài là sự việc xác thật vĩnh cửu, nhưng lý do Ngài yêu thương thương bọn họ nhiều như vậy, với tại sao họ mong ao ước tình thương yêu đó? Câu vấn đáp được search thấy trong mối quan hệ giữa tình dịu dàng của Thượng Đế với lao lý của Ngài.

Một số người bên cạnh đó quý trọng tình thương yêu của Thượng Đế do họ hy vọng rằng tình dịu dàng của Ngài bao la và vô đk đến nỗi họ hoàn toàn có thể được yêu quý xót để miễn khỏi đề nghị tuân theo lao lý của Ngài. Ngược lại, những người dân hiểu kế hoạch của Thượng Đế giành cho con loại của Ngài hiểu được các quy định của Thượng Đế là bất biến, tức là một bằng chứng hiển nhiên khác về tình thân thương dành cho các con cái của Ngài. Sự thương xót quan yếu cướp chiếm công lý được,2 và những người nhận được sự yêu thương xót là “những ai biết giữ gìn giao ước và tuân theo điều giáo lệnh” (GLGƯ 54:6).

Chúng ta đọc đi đọc lại trong khiếp Thánh và những thánh thư thời cận đại về cơn giận của Thượng Đế đối với người tà ác3 với về hành vi của Ngài vào cơn thịnh nộ4 so với những người phạm luật các pháp luật của Ngài. Cơn giận với cơn thịnh nộ là vật chứng về tình thân thương của Ngài như vậy nào? Joseph Smith dạy rằng Thượng Đế “đã lập ra những hình thức lệ mà qua đó hoàn toàn có thể có sệt ân tiến triển y hệt như Ngài.”5 Tình thương yêu của Thượng Đế toàn hảo mang lại nỗi Ngài đã hiền đức đòi hỏi chúng ta tuân theo các giáo lệnh của Ngài do Ngài hiểu được chỉ qua vấn đề tuân theo các pháp luật của Ngài chúng ta mới rất có thể trở thành toàn hảo hệt như Ngài. Vì vì sao này, cơn giận của Thượng Đế cùng cơn thịnh nộ của Ngài không mâu thuẫn với tình dịu dàng của Ngài mà là bằng chứng về tình dịu dàng đó. Mỗi bậc phụ huynh đều hiểu được mình hoàn toàn có thể yêu mến một đứa con một cách trọn vẹn và trọn vẹn mặc dù vẫn còn rất tức giận và thất vọng trước hành vi hư hư của đứa con đó.

Tình yêu thương của Thượng Đế thật thông dụng đến nỗi kế hoạch toàn hảo ban các ân tứ cho tất cả các con cháu của Ngài, trong cả những người không tuân thủ theo đúng các quy định của Ngài. Cuộc sống thường ngày trần thế là một trong ân tứ như vậy, được ban cho toàn bộ những tín đồ đã hội đủ điều kiện trong trận đánh trên Thiên Thượng.6 Một ân tứ vô đk khác là việc phục sinh của phần nhiều người: “Như trong A Đam mọi bạn đều chết, thì cũng một lẽ ấy, trong Đấng Ky tô mọi fan đều vẫn sống lại” (1 Cô Rinh sơn 15:22). Các ân tứ khác không tùy thuộc vào việc cá nhân tuân theo lý lẽ pháp. Như Chúa Giê Su đã dạy, thân phụ Thiên Thượng “khiến phương diện trời mọc lên soi kẻ dữ cùng kẻ lành, có tác dụng mưa cho kẻ vô tư cùng kẻ độc ác” (Ma Thi Ơ 5:45).

Nếu chịu đựng lắng nghe, thì bạn cũng có thể biết và cảm giác được tình thương yêu của Thượng Đế mang lại dù chúng ta có bất tuân giỏi không. Một người thiếu phụ mới trở về tích rất trong Giáo Hội đã chỉ dẫn lời diễn tả này vào bài nói chuyện tại lễ Tiệc Thánh: “Ngài luôn luôn hiện hữu bên tôi, ngay cả khi tôi chối quăng quật Ngài. Ngài luôn luôn lí giải và an ủi với tấm lòng yêu quý xót êm ả của Ngài bao quanh tôi, nhưng tôi đã quá khó chịu để nhận biết và đồng ý những sự việc và cảm nghĩ như vậy.”7

III.

Các phước lành tinh lọc nhất của Thượng Đế rõ ràng tùy nằm trong vào việc tuân theo pháp luật và những giáo lệnh của Thượng Đế. Lời huấn luyện và đào tạo chính yếu trường đoản cú sự mặc khải thời cận kim là:

“Có một điều khoản ở trên trời, được lập ra và quan yếu hủy quăng quật được trước khi có sự tạo nên dựng trần gian này, mà từ đó mọi phước lành số đông được địa thế căn cứ vào đó—

“Và khi chúng ta nhận được bất cứ một phước lành nào từ Thượng Đế, thì đó là vì chúng ta tuân theo quy định mà phước lành này được địa thế căn cứ vào đó” (GLGƯ 130:20–21).

Nguyên tắc quan trọng này giúp họ hiểu lý do của nhiều sự việc, y hệt như làm thế nào công lý và lòng yêu quý xót được cân đối qua Sự Chuộc Tội. Chế độ này cũng lý giải lý do vì sao Thượng Đế sẽ không còn ngăn chặn việc áp dụng quyền từ bỏ quyết của con cái Ngài. Quyền tự quyết—khả năng lựa chọn của bọn chúng ta—là căn cơ của chiến lược phúc âm mà mang bọn họ đến thay gian. Thượng Đế ko can thiệp để ngăn chặn những kết quả của một trong những điều chọn lựa của con tín đồ nhằm bảo đảm sự an lạc của các người khác—ngay cả lúc họ giết chết, làm cho tổn thương hoặc áp bức nhau—vì vấn đề này sẽ tiêu diệt kế hoạch của Ngài giành riêng cho sự tiến triển tồn tại của bọn chúng ta.8 Ngài đã ban phước cho họ để chịu đựng đựng hầu hết hậu trái của điều lựa chọn của những người dân khác, tuy vậy Ngài sẽ không còn ngăn chặn mọi điều chọn lựa đó.9

Nếu một người hiểu được đầy đủ lời huấn luyện và giảng dạy của Chúa Giê Su, thì fan ấy cần thiết nào kết luận một cách hợp lý và phải chăng rằng cha Thiên Thượng thánh thiện hoặc Vị phái mạnh Tử thiêng liêng lại có niềm tin rằng tình thương yêu của hai Ngài thay thế sửa chữa cho những giáo lệnh của nhị Ngài. Hãy suy ngẫm về rất nhiều ví dụ này.

Khi Chúa Giê Su bắt đầu giáo vụ của Ngài, sứ điệp thứ nhất của Ngài là việc hối cải.10

Khi Ngài tỏ lòng mến xót nhân từ bằng phương pháp không phán quyết người thiếu nữ bị giải cho Ngài vì tội ngoại tình, vậy nhưng mà Ngài sẽ phán bảo với những người ấy: “Hãy đi, chớ phạm tội nữa” (Giăng 8:11).

Xem thêm: Hạnh Phúc Sụp Đổ Sau Lần Vợ Chồng Chạm Mặt Ở Khách Sạn, Vợ Ngoại Tình

Chúa Giê Su dạy rằng: “Chẳng nên hễ đều kẻ nói cùng ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, thì các được vào nước thiên đường đâu; mà lại chỉ kẻ tuân theo ý mong muốn của phụ vương ta làm việc trên trời nhưng thôi” (Ma Thi Ơ 7:21).

Hiệu quả của các giáo lệnh và quy định của Thượng Đế không đổi khác để ưa thích nghi với hành động hoặc ước muốn được rất nhiều người ưa chuộng. Nếu như một fan nào kia nghĩ rằng tình thương yêu của Thượng Đế hoặc của bố mẹ dành mang đến một bạn thì có thể chấp nhận được người thân yêu kia không tuân theo hình thức pháp, thì bọn họ chẳng hiểu tình yêu thương lẫn luật pháp pháp. Chúa sẽ phán: “Bất cứ điều gì vi phạm lao lý và không tuân theo pháp luật mà lại tìm phương pháp tự tạo nên luật pháp, cùng muốn liên tục ở vào tội lỗi, và hoàn toàn tiếp tục làm việc trong tội lỗi, thì không thể được thánh hoá bởi điều khoản hay vì lòng yêu mến xót, công lý , hay sự phán xét được. Vậy nên, chúng phải liên tiếp ô uế” (GLGƯ 88:35).

Chúng ta phát âm trong điều mang khải thời cận đại: “Tất cả những vương quốc đều có luật pháp ban hành” (GLGƯ 88:36). Ví dụ:

“Kẻ nào không thể tuân theo lao lý của vương quốc thượng thiên thì cấp thiết đương nổi vinh quang quẻ thượng thiên được.

“Và kẻ nào thiết yếu tuân theo luật pháp của quốc gia trung thiên thì cũng cấp thiết đương nổi vinh quang đãng trung thiên được.

“Và kẻ nào không thể tuân theo lao lý của quốc gia hạ thiên thì cũng cần yếu đương nổi vinh quang đãng hạ thiên được” (GLGƯ 88:22–24).

Nói giải pháp khác, quốc gia vinh quang nhưng mà Sự Phán Xét sau cùng sẽ chỉ định và hướng dẫn cho bọn họ đến thì chưa hẳn được định đoạt vì chưng tình yêu thương thương, mà lại bởi điều khoản Thượng Đế áp dụng trong kế hoạch của Ngài để làm cho bọn họ hội đủ điều kiện cho cuộc sống vĩnh cửu, “ân tứ mập mạp nhất trong tất cả mọi ân tứ của Thượng Đế” (GLGƯ 14:7).

IV.

Trong việc huấn luyện và đào tạo và bội phản ứng đối với con cái, những bậc cha mẹ có nhiều cơ hội để áp dụng các nguyên tắc này. Một cơ hội như vậy phải tương tác với những món tiến thưởng mà các bậc phụ huynh cho con cháu của mình. Cũng giống như Thượng Đế sẽ ban một trong những ân tứ cho con cháu trên trần thế mà không đòi hỏi mỗi fan phải tuân theo quy định của Ngài, cha mẹ chu cấp nhiều điều như thành tích và thức ăn, cho dù con cái của họ không hoàn toàn tuân theo tất cả những đòi hỏi của cha mẹ. Nhưng, tiếp theo sau tấm gương của thân phụ Thiên Thượng đầy thông sáng và hiền từ là Đấng đang ban cho lao lý và các giáo lệnh vì ích lợi của con cái Ngài, thì phụ huynh khôn ngoan quy định một vài món quà của chính mình dựa theo sự vâng lời.

Nếu bố mẹ có một người con ương ngạnh—như một thiếu thốn niên vui mê say rượu trà hoặc ma túy—thì họ đương đầu với một câu hỏi quan trọng. Tình thân thương của bố mẹ có yên cầu rằng đông đảo chất này hoặc vấn đề uống rượu của chúng đã có được phép có tác dụng trong đơn vị không, hoặc những đòi hỏi của phương pháp công dân tốt tính nghiêm trọng của hạnh kiểm hoặc việc lo lắng về các con mẫu khác vào nhà yên cầu rằng điều ấy phải bị nghiêm cấm không?

Để đề ra một câu hỏi còn đặc biệt hơn nữa, nếu như một đứa con cứng cáp đang thông thường sống với người tình, thì sự cực kỳ nghiêm trọng của quan hệ tình dục xung quanh vòng ràng buộc hôn nhân gia đình này có yên cầu đứa con đó bắt buộc cảm thấy áp lực nặng nề của việc gia đình không tán thành bằng cách từ vứt mọi contact gia đình, xuất xắc là tình ngọt ngào của phụ huynh có yên cầu họ làm cho ngơ với việc chung sống này không? Tôi đã thấy cả hai phản ứng quá xứng đáng này và có niềm tin rằng cả nhị phản ứng này số đông không mê say hợp.

Cha bà bầu phải làm phản ứng như vậy nào? Đó là vấn đề về việc sáng suốt của bố mẹ do Chúa soi dẫn. Không tồn tại một lãnh vực hành động nào của bố mẹ mà yêu cầu sự gợi ý của thân phụ Thiên Thượng hoặc dễ nhận được hơn là những ra quyết định của phụ huynh trong việc nuôi nấng con cháu và cai quản gia đình. Đây là các bước vĩnh cửu.

Khi phụ huynh vất vả với những vấn đề này, thì họ cần nhớ cho lời huấn luyện và đào tạo của Chúa rằng bọn họ để lại chín mươi chín bé chiên nơi đồng vắng, đặng đi tìm con đang mất.11 quản trị Thomas S. Monson đã kêu gọi một chiến dịch tình yêu thương để giúp đỡ những các bạn em của chúng ta đi lang thang trong vùng hoang dã của tính ghẻ lạnh hoặc đần độn dốt.12 rất nhiều lời đào tạo và giảng dạy này cần phải có mối đon đả đầy yêu thương mà chắc hẳn rằng đòi hỏi phải thường xuyên mối tình dục yêu thương.

Cha chị em cũng yêu cầu ghi lưu giữ lời huấn luyện thường xuyên của Chúa rằng “với hầu như kẻ được Chúa yêu mến, Ngài sửa phạt họ.” (Hê Bơ Rơ 12:6).13 vào bài thì thầm tại đại hội về lòng khoan dung và tình yêu thương, Anh Cả Russell M. Nelson dạy rằng “tình thương yêu dành cho những người phạm tội có thể bắt buộc phải gan dạ đối đầu—chứ không phải tán thành! Tình dịu dàng thật sự không hỗ trợ hành vi tự bỏ diệt.”14

Bất cứ chỗ nào được vạch ra lằn nhãi con giữa quyền lực yêu yêu đương và sức khỏe của chế độ pháp, thì sự vi phạm các giáo lệnh chắc chắn rằng sẽ ảnh hưởng tác động đến mối quan hệ yêu thương trong gia đình. Chúa Giê Su dạy:

“Các ngươi tưởng ta mang lại ban sự an toàn cho trần thế sao? Ta nói cùng các ngươi, không, tuy vậy thà mang sự phân rẽ:

“Vì từ nay về sau, nếu như năm tín đồ ở thông thường một nhà, thì sẽ phân ly nhau, ba người nghịch cùng hai, hai fan nghịch cùng ba.

“Cha nghịch cùng con trai, con trai nghịch thuộc cha; chị em nghịch cùng bé gái, con gái nghịch cùng mẹ” (Lu Ca 12:51–53).

Lời huấn luyện và đào tạo nghiêm nghị này nhắc chúng ta nhớ rằng khi những người trong mái ấm gia đình không liên minh trong việc nỗ lực tuân giữ các giáo lệnh của Thượng Đế thì sẽ có được sự phân rẽ. Bọn họ làm rất là mình nhằm tránh làm cho suy yếu quan hệ yêu thương, nhưng mà đôi khi điều này xảy ra sau khi họ đã làm rất là mình.

Ở giữa mối stress như vậy, chúng ta cần nên chịu đựng thực sự khi người thân trong gia đình đi lạc mặt đường sẽ làm giảm sút hạnh phúc của chúng ta, tuy thế đừng để bị giảm xuống tình yêu thương thương so với nhau hoặc những nỗ lực kiên nhẫn của bọn họ để được câu kết trong sự đọc biết về tình thương yêu và điều khoản của Thượng Đế.

Tôi làm hội chứng về lẽ thật của không ít điều này tức là 1 phần kế hoạch cứu rỗi cùng giáo lý của Đấng Ky Tô, là Đấng tôi làm hội chứng trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.